Deep Talk

Create post
18 posts
A hub for honest thoughts, stories, and reflections from life in tech. Write what’s on your mind - what you’ve seen, felt, or simply let it out after long days. Here, you can be heard, understood, and find genuine connection.
challenge-icon

Beyond Tasks: How I "build impact" in Fintech

user-avatar
Huyên Nguyễn
11/05/2026

Từ người chỉ “làm task” đến người hiểu sản phẩm

Trong môi trường Financial Technology, mình nhận ra rằng “hoàn thành task” chỉ là điểm bắt đầu. Điều tạo nên giá trị thực sự không nằm ở việc làm xong bao nhiêu đầu việc, mà là mình đã góp phần giúp sản phẩm tốt hơn, người dùng hài lòng hơn và đội ngũ vận hành hiệu quả hơn như thế nào.Khi mới tham gia dự án Fintech, mình chủ yếu tập trung vào việc xử lý task được giao: viết test case, kiểm thử chức năng, log bug và theo dõi tiến độ fix lỗi. Ban đầu mình nghĩ chỉ cần hoàn thành đúng deadline là đủ.  Nhưng sau một thời gian làm việc, mình nhận ra nếu chỉ “đợi được giao gì làm nấy” thì rất khó phát triển và cũng khó tạo ra giá trị thật cho sản phẩm. Càng làm, mình càng nhận ra đặc thù của Fintech khác với nhiều lĩnh vực khác: chỉ một lỗi nhỏ liên quan đến giao dịch, số dư hay bảo mật cũng có thể ảnh hưởng lớn đến trải nghiệm và niềm tin của người dùng.  Từ đó, mình bắt đầu thay đổi cách làm việc. Thay vì chỉ test theo yêu cầu có sẵn, mình chủ động tìm hiểu nghiệp vụ tài chính, luồng thanh toán, logic xử lý giao dịch và hành vi thực tế của người dùng. Mình học cách đặt câu hỏi: Nếu hệ thống mất kết nối giữa lúc thanh toán thì sao?  Nếu người dùng bấm thanh toán nhiều lần liên tiếp thì sao?  Nếu dữ liệu trả về chậm hoặc sai định dạng thì điều gì sẽ xảy ra? Chính tư duy đó giúp mình phát hiện thêm nhiều edge case và bug tiềm ẩn trước khi sản phẩm được release. Có những lỗi không nằm trong checklist ban đầu nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến trải nghiệm người dùng hoặc độ an toàn của hệ thống.Có giai đoạn team chạy deadline khá gấp, tài liệu không đầy đủ, requirement thay đổi liên tục. Lúc đó mình không chỉ test theo checklist nữa mà bắt đầu tự tìm hiểu flow nghiệp vụ để hiểu hệ thống đang hoạt động như thế nào. Ví dụ với một chức năng thanh toán, mình không chỉ test case happy case mà còn thử những tình huống người dùng thật có thể gặp: Mạng chập chờn giữa lúc thanh toán,  Bấm thanh toán nhiều lần,  Chuyển màn hình giữa chừng,  Dữ liệu trả về chậm hoặc sai format. Nhiều bug mình tìm ra không nằm trong tài liệu nhưng nếu lên production thì ảnh hưởng khá lớn đến trải nghiệm người dùng. Có lần mình phát hiện trường hợp giao dịch bị tạo trùng khi người dùng bấm liên tục vì hệ thống xử lý chậm. Dev ban đầu nghĩ khó xảy ra, nhưng sau khi test lại bằng API và log dữ liệu thì đúng là có thể phát sinh thật. Sau đó team phải bổ sung xử lý duplicate transaction trước khi release.Ngoài công việc testing, mình cũng cố gắng học thêm những thứ giúp công việc hiệu quả hơn, đóng góp nhiều hơn cho team:Chủ động review flow nghiệp vụ cùng BA và Dev để hiểu vấn đề từ đầu thay vì chỉ đợi đến lúc có bug mới xử lý Đề xuất cải thiện quy trình test để giảm lỗi lặp lại  Học SQL để tự kiểm tra dữ liệu thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào Dev  Học test API để verify logic backend   Tìm hiểu automation để tăng hiệu quả regression test Mình nhận ra rằng giá trị của một người làm IT không chỉ nằm ở kỹ năng kỹ thuật, mà còn ở tinh thần chủ động học hỏi và khả năng nhìn vấn đề từ góc độ sản phẩm và người dùng.Hành trình “tạo dấu ấn” của mình trong Fintech không phải là làm điều gì quá lớn lao, mà là từng bước làm tốt hơn mỗi ngày: suy nghĩ nhiều hơn một chút, kiểm tra kỹ hơn một chút và luôn cố gắng tạo ra sản phẩm ổn định, an toàn hơn cho người dùng. Đó cũng là điều khiến mình thấy công việc IT không chỉ là hoàn thành task, mà là đang góp phần xây dựng niềm tin trong môi trường tài chính số.Có thể những việc đó không quá nổi bật, nhưng mình nghĩ chính sự chủ động và tinh thần làm nhiều hơn một bước đã giúp mình trưởng thành hơn trong công việc IT nói chung và Fintech nói riêng. 
challenge-post-cover
#5
2
59
challenge-icon

AI For Good

user-avatar
Uyên Huỳnh
04/03/2026

AI – "VÙNG AN TOÀN" CHO SỰ HỌC TRONG KỶ NGUYÊN SỐ

AI đang phát triển kiểu “chóng mặt”, hôm nay còn mới mai có khi đã lỗi thời, nhưng chính tốc độ đó lại vô tình tạo ra một lợi ích rất nhân văn: AI phá vỡ rào cản tâm lý lớn nhất của việc học, đó là nỗi sợ bị đánh giá. Trong lớp học hay nơi làm việc, nhiều người ngại hỏi vì sợ bị chê “hổng kiến thức”, sợ phiền người khác, sợ bị nhìn như kẻ chậm hiểu. Còn với AI thì khác: bạn có thể hỏi một khái niệm 10 lần, yêu cầu giải thích 10 kiểu, hỏi lúc 2 giờ sáng, hỏi từ mức “ngây ngô” đến “chuyên sâu” mà không ai cau mày, không ai thở dài, không ai gắn nhãn bạn là kém. Nhờ vậy, AI trở thành một vùng an toàn cho những câu hỏi tưởng như “ngớ ngẩn”, nơi bạn được phép sai và được phép thử. Khi cảm giác xấu hổ biến mất, sự tò mò mới có đất sống, và việc học tự nhiên nhẹ đầu hơn rất nhiều. Thêm nữa, AI giờ không chỉ là công cụ tra cứu khô cứng mà đang dần giống một “cộng sự”: nó có thể điều chỉnh cách giải thích theo mức hiểu của bạn, gợi ý ví dụ sát đời, hỗ trợ luyện tập liên tục, và cập nhật kiến thức nhanh hơn giáo trình truyền thống.Nhưng đừng ảo tưởng rằng AI biến học thành “auto giỏi”. Nó chỉ làm học dễ hơn theo nghĩa giảm lực cản, chứ không thể nhét kiến thức vào đầu bạn nếu bạn không tự xử lý. Vấn đề nằm ở cách dùng: dùng AI để “dễ qua” thì bạn sẽ hỏi kiểu “làm hộ tôi”, tin bừa, chép nhanh, và kỹ năng nền sẽ mòn đi vì não không phải làm việc; còn dùng AI để “dễ giỏi” thì bạn hỏi kiểu “vì sao”, “bản chất là gì”, “có phản ví dụ không”, rồi tự kiểm chứng bằng nguồn khác, tự tóm lại theo lời mình, tự làm bài và dùng AI để sửa sai. Nói thẳng: AI là một cái “khiên” bảo vệ bạn khỏi tự ti và nỗi sợ bị chê, giúp bạn dám hỏi dám sai để dám giỏi, nhưng tay lái vẫn là bạn. Nếu bạn lái ẩu, AI chỉ giúp bạn chạy nhanh… tới sai lầm nhanh hơn thôi.
challenge-post-cover
#12
4
58
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
Phạm Minh Thảo
03/03/2026

Tôi không "thất nghiệp", tôi chỉ đang nâng cấp từ "Worker" lên "Architect"

Có một lầm tưởng trong ngành IT: Nếu bạn không có một công ty để check-in mỗi sáng, không có một danh hiệu trên LinkedIn để khoác lên mình, thì bạn đang "thất nghiệp".Tôi cũng từng trải qua cảm giác đó khi quyết định rời khỏi vị trí DevOps & System Engineer tại một Core Team chuyên nghiệp. Nhưng nhìn lại, đó là giai đoạn tôi làm việc năng suất nhất, không phải cho một ông chủ nào, mà là cho chính mình và những khách hàng tin tưởng tìm đến tôi.1. Từ "người vận hành" đến "người giải quyết vấn đề"Khi còn làm System Admin hay DevOps tại TEL4VN, thế giới của tôi là đảm bảo hệ thống của công ty luôn Up. Nhưng khi bước ra ngoài, đối mặt với các dự án Outsourcing, tôi nhận ra khách hàng không cần một người chỉ biết gõ lệnh. Họ cần một giải pháp.Giai đoạn mà mọi người gọi là "thất nghiệp" thực chất là lúc tôi bắt đầu build những dự án CNTT từ con số 0 cho khách hàng.Thay vì chỉ quản lý một phần hệ thống, tôi phải tự tay thiết kế toàn bộ kiến trúc (Architecture).Thay vì đợi task đổ về, tôi phải tự đi tìm "bug" trong mô hình kinh doanh của khách và dùng công nghệ để sửa nó.Đó không phải là thất nghiệp. Đó là "Freelance with a CEO mindset".2. Tư duy DevOps trong mọi ngóc ngách sự nghiệpDù sau này tôi có giữ vị trí Managing Director hay làm Advisory Board cho các dự án tài chính, cái gốc của tôi vẫn là một người làm kỹ thuật. Tôi mang tư duy của một DevOps vào việc quản trị dự án:CI/CD cho cuộc sống: Tôi không đợi đến khi hoàn hảo mới bắt đầu. Tôi "release" bản thân vào những thử thách mới, nhận feedback từ thị trường, và cải tiến (optimize) mỗi ngày.Automation: Tôi luôn tìm cách hệ thống hóa quy trình, từ việc quản lý dự án cho đến việc kết nối với các "tần số" cùng đam mê.Khi bạn tự mình build dự án cho khách, bạn không còn là một "thợ code" hay một "người trực server". Bạn trở thành một người kiến tạo. Bạn học được cách quản trị rủi ro, cách tối ưu chi phí và cách giao tiếp để khách hàng hiểu được giá trị của những dòng code khô khan.3. Đừng sợ khoảng trống, hãy sợ "lỗi hệ thống" trong tư duyGửi những bạn đang loay hoay với hai chữ "thất nghiệp" trong mùa layoff này:Hệ thống không sập, nó chỉ đang bảo trì: Khoảng thời gian không đi làm công ty là cơ hội tốt nhất để bạn tự build một sản phẩm của riêng mình, hoặc nhận những dự án Outsourcing để thử sức với những Stack công nghệ mới mà ở công ty cũ bạn không có cơ hội chạm vào.Nói chuyện bằng sản phẩm, không phải bằng chức danh: Khách hàng và đối tác tìm đến tôi vì tôi giải quyết được bài toán của họ, chứ không phải vì cái danh thiếp tôi đang mang.Tôi là Thảo – một GenZ trầm tính nhưng luôn sẵn sàng "nói nhiều" bằng những dự án thực tế. Tôi đã từng bước ra khỏi vùng an toàn của một nhân viên chính thức để tự mình "vận hành" sự nghiệp. Và tin tôi đi, khi bạn làm chủ được kỹ thuật và tư duy hệ thống, bạn sẽ không bao giờ thất nghiệp. Bạn chỉ đang bận chuẩn bị cho một đợt "Big Release" của cuộc đời mình thôi.
challenge-post-cover
#16
1
50
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
Huyên Nguyễn
03/03/2026

Tôi mất việc, nhưng không mất mình

Tôi không “thất nghiệp”, tôi đang nâng cấpCó một thời điểm, tôi nghe hai chữ “thất nghiệp” mà tim chùng xuống.Trong ngành IT, nó không chỉ là mất việc. Nó là mất thu nhập, mất nhịp sống, mất cảm giác mình “đang có ích”. Và đáng sợ nhất, là nỗi sợ mình đang… thất bại.Nhưng sau khi trải qua (hoặc chứng kiến rất gần) một giai đoạn như vậy, tôi bắt đầu nhìn nó khác đi. Tôi tin rằng: “thất nghiệp tích cực” là có thật.1. “Thất nghiệp tích cực” là gì?Với tôi, “thất nghiệp tích cực” là:Không có công ty trả lương cho bạn, nhưng bạn vẫn đang đầu tư nghiêm túc vào chính mình.Đó là giai đoạn bạn:Tạm dừng để hồi phục sau burnout.Bị layoff nhưng không buông xuôi.Chủ động nghỉ để chuyển hướng nghề nghiệp.Khác biệt nằm ở chỗ: Bạn không để hoàn cảnh định nghĩa giá trị của mình.Thất nghiệp tiêu cực là khi ta dừng lại, thu mình, tự dán nhãn “mình kém”. Thất nghiệp tích cực là khi ta nói: “Ok, đây là khoảng lặng. Mình sẽ dùng nó có chủ đích.”2. Tôi đã học được gì về nỗi sợ “khoảng trống CV”?Điều ám ảnh dân IT nhất có lẽ là: “2 lần bị mất việc mỗi 1 lần sau 2 tháng không đi làm thì CV nhìn sao?”Nhưng sau này tôi nhận ra: Nhà tuyển dụng không sợ khoảng trống. Họ sợ khoảng trống không có câu chuyện.4 tháng:Nếu bạn chỉ ở nhà, lo lắng và chờ cơ hội → đó là khoảng trống.Nhưng nếu bạn học 1 tech mới, viết blog, làm freelance nhỏ, học thêm 1 ngôn ngữ mới → đó là hành trình nâng cấp.Cùng là 4 tháng. Khác nhau ở cách bạn dùng nó.Bài học tôi rút ra:Đừng hỏi “mình có việc chưa?” Hãy hỏi “mình đang tạo giá trị gì mỗi ngày?”3. Làm gì để thất nghiệp không trở thành thất bại?Tôi không muốn tô hồng. Giai đoạn này rất áp lực. Vì vậy, cần thực tế.(1) Tính toán tài chính trước tiênĐộng lực không thay thế được tiền nhà.Việc đầu tiên nên làm:Tính runway: mình sống được bao lâu nếu chưa có thu nhập?Cắt chi phí không cần thiết.Sẵn sàng nhận freelance/part-time nếu cần.Sự bình tĩnh đến từ con số rõ ràng.(2) Giữ kỷ luật như đang đi làmSai lầm lớn nhất là mất nhịp sinh hoạt.Nếu rơi vào giai đoạn này, tôi sẽ:Dậy giờ cố định.Chia ngày thành block: học thêm kiến thức mới, ngôn ngữ mới – tìm việc.Mỗi ngày tạo ra ít nhất một “kết quả hữu hình” (1 commit, 1 bài viết, 1 CV gửi đi).Cảm giác tiến bộ nhỏ mỗi ngày giúp mình không trôi.(3) Biến thời gian rảnh thành tài sảnThay vì chỉ học cho biết, hãy:Xây project có thể demo.Deploy thật.Viết README tử tế.Ghi lại quá trình học.Một portfolio sống động có sức nặng hơn một dòng “đang tìm việc”.(4) Học cách chịu đựng bị từ chốiGửi 20 CV, rớt 15 cái là chuyện bình thường.Thị trường khó không đồng nghĩa bạn kém.Mỗi lần phỏng vấn là một buổi tập:Cải thiện cách trình bày.Nhận diện lỗ hổng kiến thức.Tối ưu lại CV.Thất bại thật sự không phải là bị từ chối. Mà là bạn ngừng cố gắng vì nghĩ mình không đủ giỏi.4. Nếu bạn đang hoang mang, tôi muốn nói điều nàyBạn không vô dụng chỉ vì chưa có offer.Giá trị con người không nằm hoàn toàn ở hợp đồng lao động.Có thể bạn đang:Mất tự tin.So sánh mình với bạn bè đã “ổn định”.Lo lắng về tương lai.Nhưng hãy nhớ:Rất nhiều người giỏi từng có giai đoạn chông chênh.Khoảng dừng không phải dấu chấm hết.Đây là trạng thái tạm thời, không phải bản sắc vĩnh viễn.Hãy tự hỏi:Một năm nữa, mình muốn cảm ơn phiên bản hiện tại vì điều gì?5. Thất nghiệp là khoảng lặng giữa hai chươngCuộc đời không phải đường thẳng đi lên mãi. Nó có nhịp nghỉ.Có khi chính giai đoạn:Không bị deadline dí,Không bị họp triền miên,Không bị áp lực KPI,Lại là lúc bạn nghĩ sâu nhất về việc mình thực sự muốn gì.Có người chuyển từ dev sang data. Có người học thêm product. Có người khởi nghiệp. Có người nhận ra mình cần một môi trường khác.Nếu bạn chủ động viết lại mình trong khoảng lặng đó, thì nó không phải thất nghiệp. Nó là tái cấu trúc.6. Tôi không “thất nghiệp”Nếu hôm nay bạn:Vẫn học.Vẫn xây dựng.Vẫn kỷ luật.Vẫn không bỏ cuộc.Thì bạn không thất bại.Bạn đang chuẩn bị cho chương tiếp theo.Và có thể vài năm nữa, khi nhìn lại, bạn sẽ nhận ra:Chính giai đoạn “thất nghiệp” này đã khiến bạn trưởng thành hơn bất kỳ thời điểm nào khác.Tôi không “thất nghiệp”. Tôi đang nâng cấp.Và nếu bạn đang ở đó — bạn cũng thế. 
challenge-post-cover
#18
1
37
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
NGOC PHAM HUU
23/02/2026

Tôi Đã Tự Tay Làm Mình "Thất Nghiệp"

Có một lần, tôi tự khiến mình thất nghiệp.Không phải vì bị sa thải.Không phải vì công ty cắt giảm nhân sự.Mà vì tôi chủ động nghỉ việc — sau đúng một tuần thử việc.Và thời điểm đó, Tết chỉ còn cách vài tuần.Một quyết định quá vộiTôi ra trường năm 2020 và bắt đầu ở một công ty outsource lâu năm (gọi là công ty A). Hai năm ở đó khá ổn và an toàn:Công ty có phòng ban, quy trình rõ ràngĐồng nghiệp đông vuiLương đều đặnKhông áp lực quá lớnTôi hoàn thành task, được đánh giá tốt và nghĩ rằng mình đang tiến lên.Và rồi một người bạn giới thiệu tôi sang công ty B với mức lương cao hơn đáng kể. Tôi bị hấp dẫn bởi con số đó. Buổi phỏng vấn lẽ ra có phần tiếng Anh, nhưng hôm đó tôi được phỏng vấn bằng tiếng Việt. Tôi thở phào — vì tiếng Anh của tôi lúc đó thật sự yếu.Tôi tự nhủ:“Vào rồi sẽ quen.” “Người ta offer rồi thì chắc mình làm được.”Tôi chấp nhận nghỉ ngay sau Tết dương lịch, đồng nghĩa với việc mất tháng lương 13.Lý do thật sự? Tôi sợ bỏ lỡ cơ hội. Và tôi nghĩ mình đã sẵn sàng.Nhưng tôi đã đánh giá sai mức độ sẵn sàng của mình.Một tuần đủ để tôi nhận ra mình chưa đủ lựcCông ty mới làm theo mô hình microservices, hệ thống phức tạp hơn nhiều so với những gì tôi từng làm. Team có thành viên nước ngoài nên weekly meeting hoàn toàn bằng tiếng Anh.Chỉ sau vài ngày, tôi bắt đầu thấy mình hụt hơi.Về kỹ thuật, tôi quen làm từng feature riêng lẻ, nhưng ở đây mọi người trao đổi ở mức kiến trúc tổng thể: luồng dữ liệu giữa các service, cách deploy, cách scale hệ thống. Tôi hiểu được một phần, nhưng không đủ sâu để tự tin tham gia thảo luận.Còn tiếng Anh mới là áp lực lớn nhất: Trong mỗi buổi weekly meeting, tôi luôn sợ bị gọi hỏi. Tôi phải vừa nghe, vừa dịch trong đầu, vừa cố nghĩ xem nếu bị hỏi thì mình sẽ trả lời thế nào.Sau một tuần, tôi nhận ra vấn đề không phải công việc quá khó, mà là tôi chưa đủ nền tảng — cả về hệ thống lẫn khả năng giao tiếp bằng tiếng Anh.Tết đã cận kề, nghỉ việc đồng nghĩa với rủi ro tài chính. Nhưng tôi hiểu nếu tiếp tục trong trạng thái luôn sợ hãi mỗi khi họp, tôi sẽ dần mất đi sự tự tin và sự chủ động của mình.Vì vậy, tôi chọn dừng lại để xây lại từ gốc.Hai tuần thất nghiệp và bài học không có trong trường lớpHai tuần ở nhà không hề dễ chịu, nhất là khi Tết đang đến rất gần.Mỗi lần nhìn lịch, tôi lại nghĩ đến chuyện về quê. Nghĩ đến tiền lì xì cho ba mẹ, cho cháu. Nghĩ đến những câu hỏi kiểu: “Dạo này làm ở đâu rồi con?” Và nghĩ đến cả khả năng mình sẽ phải trả lời trong một tâm thế không thoải mái.Tôi vẫn dậy sớm mỗi ngày, gửi CV, kiểm tra email liên tục và tính toán từng khoản chi tiêu. Áp lực tiền bạc khiến tôi không dám buông thả bản thân dù chỉ một ngày.Nhưng thay vì hoảng loạn và apply tràn lan như những ngày đầu, tôi bắt đầu chấn chỉnh lại cách mình tìm việc:Tôi thừa nhận tiếng Anh của mình chưa đủ tốt để làm việc trong môi trường quốc tếTôi nhìn rõ lỗ hổng về kiến thức hệ thống và cách các service vận hành cùng nhauTôi hiểu rằng trước đó mình đã nhảy việc vì mức lương hấp dẫn hơn là vì sự sẵn sàng thật sựTừ đó, tôi thay đổi cách apply. Tôi chọn lọc công ty phù hợp với năng lực hiện tại, đọc kỹ mô tả công việc, tìm hiểu kỹ môi trường trước khi gửi CV. Tôi ôn lại nền tảng, học nghiêm túc về những kiến thức bị thiếu hụt, đồng thời luyện tiếng Anh để ít nhất có thể tự tin trao đổi trong meeting.Hai tuần đó tuy đầy áp lực, nhưng chúng khiến tôi tỉnh táo hơn. Tôi không cố tìm một công việc để “thoát thất nghiệp”, mà tìm một nơi mình có thể đứng vững và phát triển lâu dài.Công ty C và khái niệm “thất nghiệp tích cực”Sau một thời gian phỏng vấn, tôi nhận được vài offer và chọn một môi trường phù hợp hơn với năng lực của mình ở thời điểm đó. Không phải nơi lương cao nhất, mà là nơi tôi tin mình có thể đứng vững và tiếp tục phát triển. Tôi gắn bó ở đó cho đến tận bây giờ.Nhìn lại, tôi không còn tự trách mình “ngu” vì đã nghỉ việc vào thời điểm nhạy cảm như vậy. Tôi chỉ thấy mình khi đó còn non — non trong cách đánh giá năng lực bản thân, non trong cách chuẩn bị trước khi bước sang một môi trường đòi hỏi cao hơn.Với tôi, “thất nghiệp tích cực” không phải là một câu nói để tự an ủi cho nhẹ lòng. Nó là khi bạn đủ thẳng thắn để thừa nhận mình chưa đủ tốt ở điểm nào, đủ kỷ luật để sửa những điểm còn yếu, và đủ bình tĩnh để quay lại thị trường lao động với một phiên bản chắc chắn hơn của chính mình.Thất nghiệp chỉ là trạng thái tạm thời.Nhưng mất tự tin và không dám đối diện với sai lầm của mình mới là điều thực sự nguy hiểm cho sự nghiệp dài hạn.Nếu bạn là dev trẻ đang muốn nhảy việcĐây là vài điều tôi rút ra sau cú “tự làm mình thất nghiệp” đó:Đừng nhảy việc chỉ vì lương: lương cao hơn không có nghĩa là bạn đã sẵn sàng cho level đó.Hãy kiểm tra sự sẵn sàng thật sự của mình: Nếu môi trường yêu cầu tiếng Anh, microservices, system design… hãy tự hỏi: “Mình đã làm thật sự hay chỉ mới đọc qua?”Luôn có quỹ dự phòng ít nhất 3–6 tháng: Áp lực tài chính sẽ khiến bạn ra quyết định kém sáng suốt.Đừng để cái tôi ngăn bạn thừa nhận điểm yếu: Nhận ra mình chưa đủ không làm bạn nhỏ đi, nó giúp bạn đi xa hơn.
challenge-post-cover
#6
21
334
ITviec's Choice
Winning badge
user-avatar
Thanh Phan
29/01/2026

Thành quả đến với những ai không từ bỏ!

Vào một buổi chiều gần cuối năm 2023, công ty tôi bất ngờ thông báo rằng quỹ dự phòng đã chạm mức báo động. Hệ quả là chi nhánh Việt Nam buộc phải đóng cửa.Tôi sững sờ.Chỉ ít ngày trước đó, tôi vẫn nghĩ mình sắp được review performance, sắp có một khoản thưởng cuối năm để về phụng dưỡng ba mẹ. Mọi thứ dường như sụp đổ trong chốc lát.Nhưng thay vì để bản thân suy sụp quá lâu, tôi quyết định xem đây là một khoảng dừng — một cơ hội mà trước giờ tôi chưa từng cho phép mình có được.Tôi bắt đầu làm những điều mình đã ấp ủ từ lâu nhưng chưa bao giờ có thời gian thực hiện: Refresh bản thân sau 8 năm làm việc liên tục Build lại chính mình thành một phiên bản khác Dành nhiều thời gian hơn cho gia đìnhTrước đây, vì rào cản tiếng Anh, tôi đã bỏ lỡ không ít cơ hội — từ vị trí công việc, thu nhập cho đến những chuyến công tác tại Mỹ. Vì vậy, tôi dành thời gian cải thiện tiếng Anh một cách nghiêm túc nhất có thể. Bên cạnh đó, tôi cũng theo đuổi niềm đam mê với tiếng Trung. Tôi cho bản thân trọn vẹn một năm để tập trung vào hai ngôn ngữ này.Song song với việc học, tôi bắt đầu tập gym. Trước đây cơ thể tôi khá gầy và yếu. Sau một thời gian kiên trì tập luyện, dù chưa thể gọi là body đẹp, nhưng tôi cảm nhận rõ cơ thể mình khỏe mạnh và săn chắc hơn rất nhiều.Khoảng thời gian đó cũng trùng với lúc vợ tôi sinh em bé đầu lòng. Tôi có cơ hội ở bên gia đình nhiều hơn, trải nghiệm lần đầu tiên làm ba, lần đầu tiên tự tay chăm sóc con. Những đêm thiếu ngủ, những khoảnh khắc mệt mỏi, nhưng đổi lại là những kỷ niệm mà có lẽ nếu không “thất nghiệp”, tôi sẽ chẳng bao giờ có được.Tin tôi đi, thay vì buồn rầu, hãy thử chậm lại một chút. Bình tâm suy nghĩ, lắng nghe bản thân và quan sát mọi thứ xung quanh nhiều hơn. Bạn rồi sẽ đưa ra được quyết định tốt nhất cho mình.Và nhớ nhé — đừng vùi đầu vào game.Thất nghiệp không đáng sợ.Điều đáng sợ nhất là khi bạn không biết mình sẽ làm gì vào ngày mai.
3
194
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
Eliana
22/01/2026

Cả một đời đi làm - nghỉ một năm có đáng không?

Ngày đó tôi nghỉ việc vì nhiều lý do, một trong những lý do là sức khoẻ thể chất và tinh thần. Tôi bị đau lưng, táo bón, và cảm thấy bản thân hay bần thần trong guồng quay của cuộc sống. Ngày đi làm, tối về ăn uống, đi chơi, lại ngủ rồi đi làm với những deadline dày đặt, cuối tuần tăng ca...Cuộc sống cơm áo gạo tiền làm mình mệt mỏi. Ta phải bằng bạn bằng bè, phải có nhà có xe, giàu có hơn, phải ăn ngon mặc đẹp hơn, phải đi chơi xa xỉ hơn...Ta còn mang trong mình nhiều trách nhiệm về gia đình, phải lo lắng cho hiện tại, phải đảm bảo cho tương lai...Tôi không biết nói những điều này có sáo rỗng quá không.Chỉ là lúc đó tôi muốn dừng lại một chút, dù tôi không biết mình muốn gì, thích gì cả. Tôi cũng chẳng biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Chỉ biết là dành dụm một ít tiền để nghỉ ngơi lâu hơn...Tôi tặng cho mình những chuyến du hí, tới những vùng đất mà mình muốn. Thay vì đi du lịch 2-3 ngày vội vã, tôi chọn sống chậm lại. Tôi thích biển thì tôi sẽ ở gần biển cả tháng, chán rồi lại lên núi ở cả tháng. Số tiền để ở một tháng như vậy cũng bằng với số tiền xài ở SG. Nhưng tôi lại có được không gian, và thời gian nhiều hơn cho chính mình. Những tháng đầu sau nghỉ việc, tôi không chill lắm đâu. Có nhiều nỗi sợ, có nhiều lo lắng, rồi tự hỏi mình có đang làm đúng không? Tiền thì vơi dần, rồi mình sẽ làm gì tiếp theo? Vậy mà, từ từ sau đó tôi cũng học được cách thả lỏng hơn. Buông bớt những trách nhiệm mà bản thân vô tình tự gán lên mình.Nếu không có tiền của mình gửi về thì ba mẹ mình vẫn sẽ ổn thôiMình chỉ nghỉ ngơi một chút rồi mình cũng sẽ đi làm lại màNếu không có mình, thì mọi người vẫn sống cuộc đời của họ thôi...Mình cũng phải tự biết thương lấy bản thân chứ...Tôi tự an ủi bản thân như thế, rồi thì tâm trí cũng nhẹ hơn, từ đó mới có tâm trạng và năng lượng cho những điều quan trọng khác.Tôi học tiếng anh, tôi làm những điều mà tôi thích. Hồi xưa chỉ dám nói hello, giờ có thể nói được một câu dài hơn hẳn rồi. HeheTôi còn cải thiện được sức khoẻ nữa, hết đau lưng, hết táo bón. Có nhiều thời gian rảnh rỗi ngồi chơi chơi cả buổi trên biển, đi dạo dưới những tán cây...Tinh thần tôi thư thả, và sự mát dịu đã có ở trong lòng.Từ một người không hiểu gì về mình, không biết mình thích gì,và giờ đây tôi đã hiểu mình hơn, ít nhất mọi thứ đã rõ ràng hơn và tôi biết mình muốn gì tiếp theo...Không còn sự mông lung vô định nữa, dù bây giờ mọi thứ vẫn không chắc chắn, nhưng sự mơ hồ trong tôi đã không còn, tôi bớt sợ hãi, và tự tin hơn bước tiếp từng ngày.Khi nào tôi sẽ quay lại ngành IT, và liệu ngành IT có còn hợp với tôi không, thì nó vẫn là một câu hỏi bỏ ngõ đó thôi. Chỉ là bây giờ tôi không còn quá bận tâm vào kết quả của nó nữa.Vì bây giờ với tôi mỗi ngày trôi qua là một hành trình. Tôi chọn sống trọn vẹn với tất cả những điều tôi muốn làm ngày hôm nay, để dù mai có ra đi, tôi sẽ không mang trong mình những tiếc nuối không đáng có...Sau một năm hơn, tôi vẫn không hối hận về quyết định ngày đó. Một quyết định đã tạo nên tôi của ngày hôm nay. Một tôi khác, nhìn cuộc đời ở góc khác, và sống cuộc đời thật khác...Tôi chỉ mong rằng, dù bạn đang ở giai đoạn nào của cuộc đời, thì hãy cứ mạnh dạn mà trọn vẹn với điều trái tim bạn muốn. Chẳng có gì là đúng hay sai, tốt hay xấu, vì suy cho cùng tất cả cũng chỉ là trải nghiệm mà thôi... Đến lúc mọi thứ cũng sẽ dừng lại và tan biến vào hư không, cớ gì ta lại hà khắc với bản thân đến tận cùng như thế.Mạnh dạn sống cuộc đời bạn thật sự muốn đi. Đừng chạy theo tiêu chuẩn của ai cả. Mỗi người một chiếc đồng hồ riêng, mỗi người một hành trình riêng.Thế giới ngoài kia rất vội vã phải không?Cả đời vội vã như thế, vậy một khoảng thời gian chậm lại một chút cũng đáng mà. Đáng để làm nó trở nên ý nghĩa, đáng để tận hưởng khi còn trẻ, và đáng để thử sức làm những điều mình muốn khi còn có thể...Thất nghiệp lúc đầu có thể làm tôi cảm thấy nặng hơn về mặt vật chất, nhưng sau đó lại cho tôi sự nhẹ nhàng hơn trong cuộc đời, được phép bước ra khỏi guồng quay vội vã, được phép tìm thấy chính mình...Sau tết chắc tôi sẽ đi làm, việc mà tôi muốn làm thôi, cũng chưa biết tương lai sẽ thế nào. Nhưng hiện tại tôi nghĩ thế này: Nếu điều gì đó không thuận theo ý mình, thì là đang thuận theo ý trời. Và tôi luôn tin mọi điều xảy ra đều có lý do riêng của nó. Ta chấp nhận, học bài học và rồi mạnh mẽ bước tiếp thôi...Ai chủ động thất nghiệp thì cứ vui đi, còn ai bị động thì vùng vẫy đi. Làm gì đi, làm gì cũng được miễn là thấy bản thân tốt hơn một chút mỗi ngày. Làm tạm thời công việc gì đó cũng được mà, miễn có thu nhập nuôi sống bản thân. Tôi tin cuộc đời sẽ đưa chúng ta đến nơi cần đến. Love you!Ps: Hình ảnh tôi lấy ở video này. Happinesshttps://youtu.be/e9dZQelULDk?si=enyNUDMnE4LXQUtd
challenge-post-cover
#9
3
143
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
Dương Gia Luật
20/01/2026

Đam mê – Hiện thực – Tương lai giữa thị trường IT đầy biến động

Một tháng, sau ngày tốt nghiệp, mình nhận ra một điều: nỗi sợ “thất nghiệp” còn nặng hơn cả deadline đồ án hay bug lúc demo.Ngày còn là sinh viên IT, mình tin mọi thứ sẽ diễn ra khá đơn giản. Chỉ cần cố gắng học, làm đủ bài tập, hoàn thành đồ án, thì khi ra trường sẽ có một công việc đúng chuyên ngành để bắt đầu tích lũy kinh nghiệm. Đam mê khi ấy rất rõ ràng — code chạy là vui, fix được bug là thấy mình đang đi đúng hướng.Rồi mình bước ra thị trường IT và hiện thực không hề nhẹ tay. JD dài hơn những gì mình từng chuẩn bị.Yêu cầu nhiều hơn những gì mình nghĩ một sinh viên mới ra trường cần có. “Fresher” bỗng trở thành một khái niệm mơ hồ — không hẳn là người mới, nhưng cũng chưa đủ để được tin tưởng.Mình bắt đầu gửi CV. Nhiều đến mức không còn đếm nổi. Có nơi im lặng hoàn toàn. Có nơi phản hồi rất lịch sự.Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên mình làm là kiểm tra email — hy vọng có một lời mời phỏng vấn. Và rồi lại học cách chấp nhận thêm một ngày không có gì mới. Cảm giác chờ đợi ấy lặp đi lặp lại, đủ lâu để khiến mình bắt đầu nghi ngờ chính bản thân.Đam mê lúc này không còn ồn ào như trước.Code vẫn ở đó, nhưng có những ngày mở laptop lên chỉ thấy trống rỗng.Mình từng tự hỏi: liệu mình có chọn sai ngành, hay chỉ là mình chưa đủ giỏi để bước vào ngành này?Chính giai đoạn này dạy mình nhiều thứ hơn cả mấy năm đi học.Dạy cách đối diện với cảm giác không có việc làm.Dạy cách nhìn bạn bè dần ổn định, còn mình thì đứng lại.Và dạy cách học trong im lặng, cố gắng mà không ai nhìn thấy.Ban đầu, mình không tin funemployment là có thật. Thất nghiệp thì làm sao mà tích cực được?Nhưng rồi mình nhận ra:thất nghiệp chỉ trở thành funemployment khi mình ngừng tự trách bản thân và bắt đầu chủ động với thời gian của mình.Với mình, funemployment không phải là vui vẻ hay thoải mái.Đó là thất nghiệp tích cực — khi mình chưa có công việc, nhưng không để bản thân đứng yên. Là tiếp tục học, tiếp tục sửa những lỗ hổng kiến thức, tiếp tục chuẩn bị cho lần cơ hội tiếp theo, dù chưa ai nhìn thấy.Chính điều đó khiến giai đoạn này không còn là thất bại, mà là một quá trình tiến bộ âm thầm.Mình không mơ một tương lai hào nhoáng.Chỉ mong một công việc tử tế — nơi mình được học tiếp, được làm thật, được sai và được sửa.Tương lai có thể đến chậm.Nhưng mình tin nó sẽ đến, nếu hôm nay mình không dừng lại.Và nếu bạn đang cảm thấy lo lắng hay quá tải vì thất nghiệp, mình chỉ muốn nói một điều:Thất nghiệp không phải là dừng lại, mà là khoảng lặng để học cách đi tiếp cho đúng. Đừng vội kết luận về bản thân chỉ vì bạn chưa có việc hôm nay.
challenge-post-cover
#14
2
74
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
Trang Đăng Khải
19/01/2026

Tôi không “thất nghiệp”, tôi đang “Debug” lại chính mình: Hành trình từ thợ sửa ống nước đến AI Engineer

Tôi từng nghĩ hai chữ "đuổi việc" là dấu chấm hết cho con đường làm IT của mình.Hai công ty, năm lần nộp đơn khi mới chân ướt chân ráo vào nghề, tôi đều nhận về cùng một lý do quen thuộc đến đau lòng: "Ưu tiên sinh viên Bách Khoa, Đại học Quốc gia". Còn tôi – một gã trai trường tỉnh lẻ, bước vào thị trường lao động với tấm bằng không mấy "danh giá" – cảm giác như đã bị loại khỏi cuộc chơi ngay từ vòng gửi xe.Nhưng bây giờ nhìn lại, tôi nhận ra: Tôi chưa từng thất nghiệp. Tôi chỉ đang học theo một giáo trình khắc nghiệt hơn.1. Khi cánh cửa chính thống đóng lạiLần đầu bị từ chối, tôi sốc. Lần thứ hai, thứ ba... tôi bắt đầu hoài nghi nhân sinh quan. Không phải vì tôi không viết được code, mà vì xuất phát điểm của tôi không nằm trong "vùng ưu tiên" của các bộ lọc CV.Tôi hiểu rằng, nếu cứ cố chen chân vào con đường thẳng tắp mà người ta đã trải thảm đỏ cho "con nhà nòi", tôi sẽ mãi là kẻ đến sau. Tôi không bỏ IT, nhưng tôi buộc phải sống trước đã.2. Những ngày làm "thợ code" trong lốt xe ômTôi cất tấm bằng cử nhân, lao ra đường làm đủ nghề để tồn tại: từ sửa điện nước, điện lạnh cho đến chạy xe ôm công nghệ. Ai thuê gì làm nấy.Có những ngày, đôi tay lấm lem dầu mỡ sửa đường ống nước cho khách, nhưng đầu tôi vẫn nhảy số về những dòng thuật toán dang dở. Ban ngày vật lộn với cờ-lê mỏ lết, tối về tôi lại mở chiếc laptop cũ mèm lên để học. Không giáo trình chuẩn, không mentor bài bản, tôi học từ Google, Stack Overflow và cả những lần "thử - sai" đến đau điếng.Chính giai đoạn lấm lem đó đã dạy tôi bài học xương máu mà trường đại học không dạy: Kỹ năng thực tế không phân biệt xuất thân. Dòng điện không quan tâm bạn học trường nào, nó chỉ cần đi đúng mạch. Khách hàng không hỏi bằng cấp của anh thợ sửa ống nước, họ chỉ cần hết rò rỉ. Code cũng vậy – nó chỉ cần chạy đúng, tối ưu và giải quyết được vấn đề.3. Quay lại cuộc chơi: Fullstack kiểu "sinh tồn"Tôi quay lại IT với một tâm thế hoàn toàn khác: Tâm thế của kẻ sinh tồn.Tôi không học để lấy chứng chỉ cho đẹp CV nữa. Tôi học để làm ra sản phẩm chạy được ngay lập tức:Học Backend (.NET) để xử lý logic chặt chẽ như cách đi đường dây điện.Học Frontend (Angular/React) để hiểu người dùng cần gì, như cách tôi hiểu khách hàng muốn sửa cái vòi nước cho nhanh.Học DevOps và Automation để hệ thống tự vận hành, tiết kiệm sức người.Từ một người bị từ chối, tôi trở thành một Fullstack Developer thực chiến – người có thể không thuộc làu lý thuyết hàn lâm, nhưng ném vào dự án nào cũng "sống" được, làm được việc và giao được sản phẩm.4. Khi AI là đòn bẩy, không phải mối đe dọaHiện tại, tôi không dừng lại ở code thuần túy, tôi tập trung vào AI Engineering.Tôi không học AI để "làm màu". Tôi dùng AI để giải quyết những bài toán mà trước đây cần cả một đội ngũ mới làm xong:Tích hợp eKYC và nhận diện khuôn mặt vào quy trình xác thực.Dùng n8n để tự động hóa quy trình chăm sóc khách hàng.Xây dựng hệ thống Chatbot giúp doanh nghiệp giảm chi phí vận hành.Nhiều người sợ AI lấy mất việc làm. Với tôi, AI là công cụ giúp tôi – một cá nhân nhỏ bé – có thể tạo ra sức mạnh ngang ngửa một doanh nghiệp nhỏ. Nó giúp tôi đi "đường tắt" sau khi đã phải đi quá nhiều đường vòng.5. "Thất nghiệp tích cực" – Bạn dám không?Với tôi, khái niệm "thất nghiệp" giờ đây nên được định nghĩa lại. "Thất nghiệp tích cực" không phải là ngồi chờ sung rụng hay rải CV trong vô vọng. Đó là:Dám chấp nhận làm việc trái ngành để nuôi đam mê dài hạn.Dám dùng khoảng thời gian trống (gap year) để học những kỹ năng thị trường đang khát, chứ không phải kỹ năng trường học dạy.Dám ngừng so sánh lộ trình của mình với "con nhà người ta".Nếu ngày đó tôi không bị các công ty lớn từ chối, có lẽ tôi vẫn chỉ là một mắt xích nhỏ an phận, làm đúng chỉ đâu đánh đó. Chính những cú vấp ngã đã buộc tôi phải tự tạo ra cuộc chơi của riêng mình.Lời kếtGửi những ai đang cảm thấy bế tắc, đang "thất nghiệp" hay hoài nghi bản thân:Trạng thái hiện tại không định nghĩa bạn là ai. Hãy coi đây là khoảng thời gian "Server bảo trì" để nâng cấp hệ thống. Xuất phát điểm của chúng ta có thể là đường vòng, đầy ổ gà và bụi bặm, nhưng đích đến cuối cùng là năng lực thực tế.Tôi không thất nghiệp. Tôi chỉ vừa mới "debug" xong cuộc đời mình để chạy một phiên bản tốt hơn. Và bạn cũng hoàn toàn có thể làm được như thế!
challenge-post-cover
#10
3
100
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
Linh Hoang
19/01/2026

A New Path: From Corporate America to a Fresh Start in Vietnam

I am a Vietnamese-American engineer. I have spent many years working in corporate offices in the United States.  Recently, I found myself part of the widespread layoffs (in January 2026) affecting our industry.I am at what many would consider the height of my career. My mind is as sharp as ever, and my experience is vast, but the recent silence of unemployment allowed me to hear a voice I had been ignoring. I realized that I no longer wanted to spend my energy within the machine of U.S. corporate culture.The Shift from "Corporate" to "Purpose"Even though America is my home, I have made a big decision: I am moving to Vietnam--no matter what it takes. I only have enough savings to stay unemployed for about half a year. Like many of you, I feel the pressure of needing to find work soon.I define "fun-employment" not as a lack of work, but as having the clarity to know where I want to go next. It’s that moment when the anxiety of "Will I be okay?" is replaced by the excitement of "Where will I end up?!" It is the freedom to prepare for a life-changing move and to re-align your skills with the things that actually matters to you. Sometimes, we need the world to stop for a moment so we can change the direction we are running.A Message to Those StrugglingTo those of you who are currently unemployed and feeling the weight of it—I know the struggle is real, and the road can feel incredibly lonely. I cannot provide tangible assistance or a magic solution to the current market. However, I can offer you a change in lens.Picture yourself in the future: Imagine a version of you that is settled, employed, and stable again. That "future you" will eventually look back at this exact period of your life.When you look back, how do you want to see yourself?Do you want to envision a version of yourself that was down and mopey, defeated by the circumstances? Or do you want to see someone who remained hopeful and vigilant? Life is largely defined by our perceptions. This period is a chapter, not the whole book. Try to take it on with as much positivity as you can muster, knowing that the story doesn't end here.I’m looking forward to the day I’m back on Vietnamese soil, contributing to Vietnam's prosperity. Until then, stay vigilant and stay hopeful.
challenge-post-cover
#15
2
37