Đam mê – Hiện thực – Tương lai giữa thị trường IT đầy biến động
20/01/2026
74
views
2
#14 on leaderboard of challenge:
Một tháng, sau ngày tốt nghiệp, mình nhận ra một điều: nỗi sợ “thất nghiệp” còn nặng hơn cả deadline đồ án hay bug lúc demo.
Ngày còn là sinh viên IT, mình tin mọi thứ sẽ diễn ra khá đơn giản. Chỉ cần cố gắng học, làm đủ bài tập, hoàn thành đồ án, thì khi ra trường sẽ có một công việc đúng chuyên ngành để bắt đầu tích lũy kinh nghiệm. Đam mê khi ấy rất rõ ràng — code chạy là vui, fix được bug là thấy mình đang đi đúng hướng.
Rồi mình bước ra thị trường IT và hiện thực không hề nhẹ tay. JD dài hơn những gì mình từng chuẩn bị.
Yêu cầu nhiều hơn những gì mình nghĩ một sinh viên mới ra trường cần có. “Fresher” bỗng trở thành một khái niệm mơ hồ — không hẳn là người mới, nhưng cũng chưa đủ để được tin tưởng.
Yêu cầu nhiều hơn những gì mình nghĩ một sinh viên mới ra trường cần có. “Fresher” bỗng trở thành một khái niệm mơ hồ — không hẳn là người mới, nhưng cũng chưa đủ để được tin tưởng.
Mình bắt đầu gửi CV. Nhiều đến mức không còn đếm nổi. Có nơi im lặng hoàn toàn. Có nơi phản hồi rất lịch sự.
Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên mình làm là kiểm tra email — hy vọng có một lời mời phỏng vấn. Và rồi lại học cách chấp nhận thêm một ngày không có gì mới. Cảm giác chờ đợi ấy lặp đi lặp lại, đủ lâu để khiến mình bắt đầu nghi ngờ chính bản thân.
Đam mê lúc này không còn ồn ào như trước.
Code vẫn ở đó, nhưng có những ngày mở laptop lên chỉ thấy trống rỗng.
Mình từng tự hỏi: liệu mình có chọn sai ngành, hay chỉ là mình chưa đủ giỏi để bước vào ngành này?
Code vẫn ở đó, nhưng có những ngày mở laptop lên chỉ thấy trống rỗng.
Mình từng tự hỏi: liệu mình có chọn sai ngành, hay chỉ là mình chưa đủ giỏi để bước vào ngành này?
Chính giai đoạn này dạy mình nhiều thứ hơn cả mấy năm đi học.
Dạy cách đối diện với cảm giác không có việc làm.
Dạy cách nhìn bạn bè dần ổn định, còn mình thì đứng lại.
Và dạy cách học trong im lặng, cố gắng mà không ai nhìn thấy.
Dạy cách đối diện với cảm giác không có việc làm.
Dạy cách nhìn bạn bè dần ổn định, còn mình thì đứng lại.
Và dạy cách học trong im lặng, cố gắng mà không ai nhìn thấy.
Ban đầu, mình không tin funemployment là có thật.
Thất nghiệp thì làm sao mà tích cực được?
Thất nghiệp thì làm sao mà tích cực được?
Nhưng rồi mình nhận ra:
thất nghiệp chỉ trở thành funemployment khi mình ngừng tự trách bản thân và bắt đầu chủ động với thời gian của mình.
thất nghiệp chỉ trở thành funemployment khi mình ngừng tự trách bản thân và bắt đầu chủ động với thời gian của mình.
Với mình, funemployment không phải là vui vẻ hay thoải mái.
Đó là thất nghiệp tích cực — khi mình chưa có công việc, nhưng không để bản thân đứng yên.
Là tiếp tục học, tiếp tục sửa những lỗ hổng kiến thức, tiếp tục chuẩn bị cho lần cơ hội tiếp theo, dù chưa ai nhìn thấy.
Đó là thất nghiệp tích cực — khi mình chưa có công việc, nhưng không để bản thân đứng yên.
Là tiếp tục học, tiếp tục sửa những lỗ hổng kiến thức, tiếp tục chuẩn bị cho lần cơ hội tiếp theo, dù chưa ai nhìn thấy.
Chính điều đó khiến giai đoạn này không còn là thất bại, mà là một quá trình tiến bộ âm thầm.
Mình không mơ một tương lai hào nhoáng.
Chỉ mong một công việc tử tế — nơi mình được học tiếp, được làm thật, được sai và được sửa.
Chỉ mong một công việc tử tế — nơi mình được học tiếp, được làm thật, được sai và được sửa.
Tương lai có thể đến chậm.
Nhưng mình tin nó sẽ đến, nếu hôm nay mình không dừng lại.
Nhưng mình tin nó sẽ đến, nếu hôm nay mình không dừng lại.
Và nếu bạn đang cảm thấy lo lắng hay quá tải vì thất nghiệp, mình chỉ muốn nói một điều:
Thất nghiệp không phải là dừng lại, mà là khoảng lặng để học cách đi tiếp cho đúng.
Đừng vội kết luận về bản thân chỉ vì bạn chưa có việc hôm nay.
Thất nghiệp không phải là dừng lại, mà là khoảng lặng để học cách đi tiếp cho đúng.
Đừng vội kết luận về bản thân chỉ vì bạn chưa có việc hôm nay.