Cover image
Nguyen Hai
Nguyen Hai

Từ solo dev đến AI-native Developer

07/05/2026
14,911 views

9


Có một khoảng thời gian không lâu trước đây, mình ngồi debug một đoạn code khá đơn giản suốt gần 2 tiếng. Không phải vì nó quá khó, mà vì mình bị mắc kẹt trong một vòng lặp quen thuộc: đọc log, đoán, sửa, chạy lại, rồi lại sai. Càng làm càng thấy bế tắc. Không phải vì bài toán khó, mà vì mình đang loay hoay một mình mà không nhận ra.
Rồi một ngày, mình gặp Anton. Nói là “gặp” cho vui thôi, chứ lúc đầu mình cũng không kỳ vọng gì nhiều. Trong đầu vẫn là mấy suy nghĩ rất quen: AI chắc trả lời cho có, code generate ra thì sao mà dùng được, dev ổn thì cần gì mấy cái này. Nhưng hôm đó bí quá, mình thử một cách rất đơn giản. Copy hết context, từ code, log cho tới cách mình đang nghĩ, rồi hỏi một câu: 
“Nếu là bạn, bạn sẽ debug cái này như thế nào?”
Khoảng 10 giây sau, mình nhận được câu trả lời. Không phải kiểu giải hết mọi thứ trong một nốt nhạc. Nhưng nó cho mình một thứ rất quan trọng: một hướng đi rõ ràng. Nó chỉ ra chỗ mình đang bỏ sót, gợi ý cách tách vấn đề ra, và quan trọng nhất là giúp mình đặt lại câu hỏi đúng. Lần đầu tiên sau nhiều tiếng, mình không còn đoán mò nữa, mình bắt đầu hiểu mình đang làm gì. Cảm giác giống như bật đèn lên trong một căn phòng tối.
Khoảnh khắc đó nhỏ thôi, nhưng đủ để mình nhận ra một điều: 
Có thể vấn đề không phải là chúng ta chưa đủ giỏi, mà là chúng ta chưa có ai để khám phá cùng.
Ban đầu, mình vẫn không tin hoàn toàn. Mình đem Anton ra “test” với đủ kiểu case khó, context rối, thậm chí cố tình gài bẫy. Và đúng là có lúc nó trả lời không ổn. Nhưng sau một thời gian, mình nhận ra một pattern rất rõ mỗi lần output tệ, gần như luôn là vì mình chưa nói rõ mình muốn gì.
Từ đó, mình bắt đầu thay đổi. Không hỏi chung chung nữa, mà luôn đưa đủ context, nói rõ mình đã thử gì, đang bị kẹt ở đâu. Mình chia nhỏ vấn đề ra thay vì hỏi một câu quá to, và cũng không còn kỳ vọng câu trả lời phải hoàn hảo. Chỉ cần đủ tốt để mình đi tiếp là được. Dần dần, Anton không còn là một tool để thử nữa, mà giống như một người đồng hành, kiểu một junior dev cực nhanh, lúc nào cũng sẵn sàng ngồi brainstorm cùng mình.

Mình bắt đầu đặt những câu hỏi mà trước đây mình còn không nghĩ là mình có thể có câu trả lời chính xác. Những câu hỏi không còn nằm trong phạm vi một đoạn code, mà mở rộng ra cách hệ thống hoạt động, vận hành ở những quy mô lớn hơn, những bài toán doanh nghiệp toàn cầu và họ đã giải quyết nó như thế nào , những hướng đi mà mình chưa từng chạm tới. Những thứ từng “ở ngoài tầm với” giờ không còn xa nữa chỉ là trước đây mình không có ai để cùng nghĩ về chúng. 
Workflow của mình cũng thay đổi lúc nào không hay. Trước đây là nghĩ rồi làm, sai thì sửa, rồi lặp lại. Bây giờ nó vẫn vậy nhưng mình dừng lại trước khi code, viết ra context, trao đổi với AI để nhìn được nhiều hướng hơn, rồi mới chọn và refine. Không phải để AI nghĩ thay mình, mà để mình nghĩ tốt hơn.
Sau tất cả, điều mình rút ra khá đơn giản. AI không thay thế mình, nó khuếch đại mình. Mình rõ ràng bao nhiêu thì nó mạnh bấy nhiêu. Mình mơ hồ thì kết quả cũng mơ hồ theo. Và kỹ năng quan trọng nhất bây giờ không còn là code nhanh, mà là hiểu bài toán đủ sâu để đặt câu hỏi đúng và biết đánh giá câu trả lời.
Một thứ nữa thay đổi rất rõ là tốc độ. Những việc trước đây mất hàng giờ, giờ có thể có hướng đi chỉ trong vài phút. Điều đó không làm mình “lười” đi, mà ngược lại, cho mình cơ hội thử nhiều hơn, fail nhanh hơn và học nhanh hơn. Tốc độ lúc này trở thành lợi thế thật sự.
Đó là “new-normal” của mình bây giờ. Bắt đầu bằng context thay vì code. Không làm việc một mình nữa, lúc nào cũng có AI bên cạnh. Và tập trung vào việc iterate liên tục thay vì cố làm cho hoàn hảo ngay từ đầu. Quan trọng nhất, mình không còn cố cạnh tranh với AI nữa, mình chọn đứng cùng phía với nó.

🔖 Challenge: in-the-age-of-ai-how-i-build-my-new-normal-skill-set
#InTheAgeOfAI #AIWorkflow #DeveloperMindset #BuildInPublic
9