IT Story

Create post
99 posts

Not sure where your story fits? It probably fits here – a space for thoughts and stories meant for everyone in IT.

Write freely. Sometimes, one post is all it takes to connect with the right people.

challenge-icon

Is Being Good at Coding Enough to Grow in the IT Industry?

user-avatar
Lê Ngọc Phúc
15 hours ago

Code Giỏi Thôi Là Đủ Để Thăng Tiến Trong Ngành IT? Góc Nhìn Từ Một "Dân Code" Gần 6 Năm Lăn Lộn

Lại một chủ đề kinh điển nhưng chưa bao giờ lỗi mốt, đặc biệt là trong cái thời buổi AI bùng nổ đến mức viết code còn giỏi hơn cả tôi. "Nắm vững Python, Java, C++,..." có còn là tấm vé vàng bảo chứng cho sự thăng tiến?Góc nhìn của tôi? Thẳng thắn mà nói: KHÔNG. Code giỏi chỉ là điều kiện CẦN, nhưng điều kiện ĐỦ để bứt phá, để thăng tiến từ một Senior Developer lên Software Architect, Engineering Manager hay xa hơn nữa, lại nằm ở những thứ... không hề liên quan đến dòng code.1. "Dính Bẫy" Chuyên Môn: Code Rất Giỏi, Nhưng Lương Chỉ Tăng Theo... Niên HạnThú thật với anh em, 5-6 năm đầu sự nghiệp, tôi là một kẻ cuồng kỹ thuật. Tôi tự hào mình nắm Java như lòng bàn tay, tối ưu hiệu năng SQL "bá đạo", và luôn xung phong giải quyết các bug kỹ thuật khó nhất. Tôi nghĩ chỉ cần code thật nhanh, thật sạch, mọi người sẽ tự khắc công nhận và thăng tiến tôi.Kết quả? Lương tôi tăng, nhưng theo... niên hạn và lạm phát, chứ không hề có một cú bứt phá thực sự. Tôi cứ ở mãi mức Senior, nhìn những người khác (mà tôi tự đánh giá là code... bình thường) thăng chức lên Project Lead, Manager. Tôi tự ái, nghĩ rằng mình bị "underrated" (đánh giá thấp).2. "Cú Tát" Từ AI Và "Dự Án Tỉ Đô": Khi Code Giỏi Trở Thành... Kỹ Năng Giá RẻRồi AI đến. Các công cụ như Copilot, ChatGPT bắt đầu viết code chuẩn chỉnh, nhanh hơn tôi gấp 10 lần. Tôi bắt đầu hoang mang: "Nếu chỉ cần code chạy được, thì mình khác gì một cỗ máy đắt tiền?""Cú tát" thực sự khiến tôi tỉnh ngộ là khi tôi được giao vai trò Tech Lead cho một dự án di chuyển hệ thống sang Cloud. Tôi nghĩ đơn giản: "Vấn đề gì khó, tớ nhảy vào code là xong."Nhưng...Vấn đề: Đội ngũ Outsourcing không hiểu rõ thiết kế, code rối tung lên.Cách giải quyết của tôi (sai): Tự mình nhảy vào refactor (viết lại code).Hậu quả: Tôi kiệt sức, deadline vẫn trễ, team Outsourcing thì ỷ lại. Kỹ năng code của tôi vô dụng trong việc quản lý con người.Vấn đề: Khách hàng (người không rành kỹ thuật) yêu cầu một tính năng... phi thực tế vì tốn quá nhiều tài nguyên, chi phí Cloud.Cách giải quyết của tôi (sai): Cố giải thích bằng thuật ngữ kỹ thuật, REST API, Database schema.Hậu quả: Khách hàng chán ngán, dự án bế tắc. Kỹ năng code của tôi vô dụng trong việc đàm phán thương mại.Insight xương máu của tôi: Khi bạn đi xa hơn, vấn đề không còn là "Làm thế nào để viết code?". Nó là "Chúng ta đang giải quyết bài toán gì cho kinh doanh? Tại sao chúng ta lại dùng Cloud mà không dùng Server vật lý? Tại sao chúng ta lại ưu tiên tính năng A hơn tính năng B?".3. "Giải Phóng" Bản Thân: Học Cách Giao Tiếp Bằng... Ngôn Ngữ Của Tiền Và Vấn ĐềThất bại đó buộc tôi phải thay đổi. Tôi nhận ra: Thăng tiến nghĩa là tầm ảnh hưởng (impact) của bạn ngày càng lớn, và code giỏi chỉ là một phần rất nhỏ trong tầm ảnh hưởng đó.Đây là những thứ tôi tập trung giải quyết:Cái gì hiệu quả?Giao tiếp & Tư duy Kinh doanh (Business Acumen):Tôi học cách nói chuyện với khách hàng bằng ngôn ngữ của họ: Giá trị, Chi phí, Doanh thu. Thay vì nói: "Chúng tôi cần refactor Database vì nó bị nghẽn (瓶頸)", tôi nói: "Nếu không tối ưu, hệ thống sẽ chậm 30% vào dịp Sale Tết, có thể làm giảm 20% doanh thu. Chi phí tối ưu chỉ bằng 1/5 số doanh thu đó."Insight: Học cách kết nối dòng code của bạn với số tiền mà doanh nghiệp kiếm được hoặc chi ra.Kỹ năng Làm việc Nhóm & Lãnh đạo (Leadership & Soft Skills):Thay vì tự refactor, tôi tổ chức các buổi Code Review kỹ lưỡng, chia sẻ tài liệu thiết kế chuẩn. Tôi học cách ủy quyền, cố vấn (mentoring) cho Juniors.Insight: Thăng tiến lên làm sếp không phải là code giỏi hơn sếp, mà là làm cho cả team code giỏi hơn khi có bạn.Tư duy Hệ thống & Giải quyết Vấn đề (System Thinking):Thay vì chỉ code cho tính năng chạy, tôi bắt đầu đặt những câu hỏi lớn hơn: "Hệ thống này có dễ scale không? Nếu AI ngày càng thông minh, thì phần logic nào trong hệ thống sẽ lỗi thời?"Insight: Học cách nhìn toàn cảnh, dự đoán tương lai và thiết kế các giải pháp bền vững.Ngoại ngữ: Không chỉ để đọc tài liệu, mà là để đàm phán, trình bày, làm việc với các team đa quốc gia. Mở ra vô số cơ hội thăng tiến ở các công ty Global.Bài học xương máu: Cách định vị bản thân để bứt phá thu nhậpNếu nhìn lại, tôi không hối hận vì đã code giỏi. Nhưng tôi sẽ thay đổi cách tiếp cận:Trở thành một "T-Shape Engineer" càng sớm càng tốt:Trục dọc (Biết sâu): Giữ vững chuyên môn kỹ thuật một stack cốt lõi (Go, Java, Python...). Đây là nền tảng.Trục ngang (Biết rộng): Tích cực mở rộng kỹ năng mềm, kiến thức kinh doanh, ngoại ngữ. Đây là bệ phóng.Và hãy nhớ: Trò chơi thăng tiến trong ngành IT không phải là cuộc đua xem ai code nhanh nhất. Nó là cuộc đua xem ai giải quyết được các vấn đề quan trọng nhất của doanh nghiệp. Bạn code giỏi, nhưng chỉ dùng nó để giải quyết các bug kỹ thuật thì impact của bạn rất hạn chế. Bạn code giỏi, và biết dùng nó kết hợp với kỹ năng mềm để giải quyết các vấn đề về Scale, về Chi phí, về Trải nghiệm Người dùng, về Quy trình... thì trần thăng tiến của bạn là không có giới hạn.Chúc anh em tìm được trục dọc và trục ngang của đời mình và sớm bứt phá thu nhập trong kỳ review sắp tới!
challenge-post-cover
#1
1
16
challenge-icon

Beyond Tasks: How I "build impact" in Fintech

user-avatar
DAT NGUYEN
11/05/2026

Giải Quyết Vấn Đề Cá Nhân Hoã Bằng Một Lớp Card Skin

Ai cũng nói "impact" như thể đó là thứ gì đó to lớn, xa xôi. Cho đến ngày team launch tính năng thay đổi skin card trên Apple Pay và Google Pay Wallet, lần đầu tiên có ở Việt Nam. mình đã có 1 góc nhìn mới mẻ hơn! Không phải rebuild lại hệ thống core banking. Không phải launch một sản phẩm mới hoàn toàn. Chỉ là — cho người dùng đổi hình nền chiếc card số của họ trên Wallet. Nghe nhỏ hơi nhỏ đúng không ? Nhưng impact không phải lúc nào cũng ồn ào.Trong port sản phẩm của các ngân hàng VN luôn có một sản phẩm khá đặc biệt — chiếc thẻ 2in1, vừa debit vừa credit trong cùng một chiếc thẻ vật lý. Concept thì hay, nhưng khi đưa lên Wallet (Apple Pay, Google Pay), nó đối mặt với một vấn đề rất thực: chiếc card số trông y hệt hàng ngàn card khác trong Wallet của người dùng.Không có sự khác biệt. Không có cảm giác "sở hữu". Không có lý do gì để mở app lên, nhìn vào card, và cảm thấy nó là của mình.Đó là khoảng trống mà team mình muốn lấp — bằng cách cho phép người dùng thay đổi skin của digital card trực tiếp trên Apple Pay và Google Pay Wallet.Thanh thật mà nói, khi mở Wallet, bạn nhìn thấy một dãy card giống hệt nhau. Màu cơ bản, logo ngân hàng, số thẻ. Không có gì phân biệt. Card trở thành một công cụ, giống như chìa khóa nhà — bạn dùng nó, nhưng không bao giờ ngắm nghía nó. Nhưng khi bạn có thể đổi skin card — chọn một thiết kế phản ánh cá tính bạn, mood hôm nay, hoặc đơn giản là một hình ảnh khiến bạn cười mỗi lần mở Wallet — chiếc card không còn là công cụ nữa. Nó trở thành định danh. Nó là cái của bạn.Và khi thứ gì đó trở thành "cái của mình", bạn dùng nó nhiều hơn. Đó là tâm lý học cơ bản, không phải lý thuyết xuông đâu! Adoption bắt đầu từ Emotional Connection.Trong Fintech Việt Nam, thị trường ở giai đoạn mà adoption không còn là bài toán "có hay không" — mà là "dùng nhiều hay ít, gắn bó hay rời đi". Mọi người đã có tài khoản ngân hàng số. Đã có e-wallet. Đã có thẻ. Vấn đề là: tại sao họ phải chọn bạn?Personalization trả lời câu hỏi đó. Không bằng lãi suất thấp hơn 0.5%, không bằng cashback thêm 10k — mà bằng một cảm giác: ngân hàng này hiểu tôi, cho tôi thể hiện bản thân mình.Đó là emotional connection. Và emotional connection tạo ra habit — thói quen mở app, thói quen quẹt thẻ, thói quen gắn bó.Ở Việt Nam, Fintech vẫn đang đi từ infrastructure phase sang experience phase. Người trẻ, thế hệ Alpha rất quan tâm đến self-expression. Từ avatar, đến cover photo, đến case điện thoại. Card số trên Wallet chỉ là canvas tiếp theo. Mình từng nghĩ impact phải đến từ những thứ lớn — rebuild architecture, launch marketplace, tạo disruption. Nhưng thực sự mà nói: Impact là khi bạn nhìn thấy vấn đề từ góc nhìn người dùng, và giải quyết nó bằng cách khiến họ cảm thấy được lắng nghe.Khi Fintech Việt Nam đang bước sang phase cạnh tranh bằng experience, có lẽ đây chính là cách mình build impact.
challenge-post-cover
#2
5
128
ITviec's Choice
Winning badge
challenge-icon

Beyond Tasks: How I "build impact" in Fintech

user-avatar
Đoàn Trung Quý
28/04/2026

Beyond "Fixed": Khi 0.0001 Decimal Là Cả Một Sự Thấu Cảm Trong Hệ Thống HRMS

1. Phía sau những Ticket là cuộc sống thựcTrong một hệ thống quản trị nguồn nhân lực (HRMS) quy mô lớn, công việc của một Software Developer đôi khi bị đóng khung trong những Ticket khô khan trên Jira hay Trello. Tôi cũng từng có lúc xem việc "Cấu hình tham số" hay "Sửa lỗi sắp xếp" chỉ là những bài toán logic cần giải quyết để kịp Deadline. Tuy nhiên, hành trình thực chiến tại dự án này đã giúp tôi nhận ra một góc nhìn sâu sắc hơn: Phía sau mỗi module nhỏ trong HRMS là quyền lợi sát sườn của hàng ngàn người lao động.2. Thử thách: Khi một Feature nhỏ mang trọng trách lớnTôi nhận nhiệm vụ tối ưu hóa tính năng Salary Parameter Settings – một mắt xích khiêm tốn nhưng lại là "trạm điều chuyển" cho toàn bộ công thức tính toán thù lao của module Payroll.Bài toán kỹ thuật: Hệ thống yêu cầu độ chính xác cực cao (16,4 cho tham số lương và 12,6 cho tỷ giá). Logic cũ thường tự động ép giá trị về 0 khi có sai sót nhập liệu để đảm bảo an toàn hệ thống.Tư duy "Beyond Tasks": Thay vì chọn cách xử lý nhanh chóng, tôi tự đặt câu hỏi: "Nếu chỉ dừng lại ở việc hoàn thành ticket, liệu tôi đã thực sự mang lại giá trị tối ưu cho người dùng?". Việc xóa sạch dữ liệu lỗi của bộ phận HR sẽ khiến họ mất dấu vết và hoang mang. Trong lĩnh vực Fintech nội bộ, tôi tin rằng sự minh bạch và bền vững quan trọng hơn sự tiện lợi nhất thời.3. Giải pháp: Nỗ lực vì sự bền vững của hệ thốngĐể bảo vệ tính toàn vẹn của dữ liệu tài chính, tôi đã tập trung vào hai giải pháp cốt lõi:Bảo toàn dữ liệu gốc (Data Integrity): Tôi sử dụng Dynamic và Anonymous Objects để giữ nguyên những gì người dùng nhập vào, kể cả khi đó là lỗi. Điều này giúp bộ phận kế toán dễ dàng nhận diện sai sót để điều chỉnh thay vì phải đoán mò lý do tại sao dòng tiền bị biến mất trên hệ thống.Tối ưu hóa nền tảng (Backend Optimization): Tôi đã tái cấu trúc cách lọc dữ liệu thông qua hàm dùng chung GetPredicate và áp dụng logic Numeric Sort (Cseq). Trong một hệ thống quản lý hàng ngàn nhân viên, việc mã số 10 đứng sau số 2 (thay vì số 1) là một cải tiến nhỏ về code nhưng là một bước tiến lớn về trải nghiệm đối soát tài chính thực tế.4. Tác động (Impact): Khi Code góp phần xây dựng niềm tinTôi tin rằng những nỗ lực tối ưu hóa dù là nhỏ nhất cũng góp phần mang lại giá trị thực tế cho hệ thống HRMS:Độ chính xác tài chính: Đảm bảo sai số gần như bằng không khi nhân khối lượng lớn dữ liệu công và phụ cấp cho toàn bộ nhân sự tại tập đoàn.Tính linh hoạt & Chủ động: Bộ phận HR giờ đây có thể tự điều khiển các tham số tài chính biến động (như đơn giá hay tỷ giá hàng tháng) một cách ổn định mà không cần sự can thiệp kỹ thuật thường xuyên.Minh bạch hóa dòng tiền: Mọi thay đổi đều được lưu vết chi tiết qua Update_By và Update_Time, tạo ra một môi trường làm việc tin cậy, nơi mọi con số đều có "gốc gác" rõ ràng.5. Kết luận: Không ngừng chăm chút cho những giá trị nhỏTừng may mắn được ghi nhận tại thử thách AI for Good, tôi hiểu rằng công nghệ chỉ thực sự có giá trị khi nó phục vụ con người một cách tận tâm. Dự án HRMS này một lần nữa củng cố niềm tin trong tôi: Một Software Developer không chỉ là người viết ra những hệ thống phức tạp, mà là người biết trân trọng và chăm chút cho từng tính năng nhỏ nhất. Đừng chỉ dừng lại ở việc "xong task", hãy làm việc với tâm thế của một người làm chủ sản phẩm, bởi mỗi dòng code của chúng ta đều đang mang trên mình một phần trách nhiệm với cộng đồng.
challenge-post-cover
#1
6
136
Community's Choice
Winning badge
user-avatar
Philipp Eiselt
15/04/2026

The Accidenture Problem

Most meetings fail before they even start.Not because of bad ideas. Not because of the wrong people in the room. Because the person running it didn't do the work beforehand.Ever had a hard time getting a decision out of a meeting? Ever watched stakeholders glaze over somewhere around slide 14 — knowing full well your actual idea is on slide 25?That's not an attention problem. That's a preparation problem. Here's the uncomfortable truth:If you walk into a meeting trying to convince people of something — you've already lost and end in an  discussion about what the actual problem is rather then talking about the solution. Convincing is not a meeting activity. Convincing is homework.The meeting is where you collect the signature on work that was already done in the hallway, the Slack thread, the quick call on Tuesday, and the coffee you had with the one stakeholder you knew was going to push back.Align before the meeting. Use the meeting to decide.That's the whole playbook.And when you do it right, something almost magical happens:👉 The meeting ends early 👉 Decisions happen fast 👉 Nobody fights you in the roomBecause the resistance didn't disappear. You just dealt with it before anyone opened a calendar invite.For decision meetings, my rule is simple:3–5 slides. No more.Structure:Outcome → "We are going to do this."How → The approach, the solution, the planDecision → What needs approval, right now, in this roomThree lines per slide. Visuals over text walls.If your slide needs more than three lines to explain — you haven't finished thinking yet.And if you're on slide 25 before you get to the point — you haven't respected the room.But the real work happened before slide one.You talked to the key stakeholders earlyYou understood their concerns before they became objectionsYou incorporated their input so they already see themselves in the solutionYou gave them time to digest — so they're not processing and deciding at the same timeThat last part matters more than people realize.Nobody makes good decisions cold. When someone hears an idea for the first time in a meeting, their first instinct is protection, not progress. They poke holes. They ask for more time. They "want to take it offline."But when they've already had the conversation? When they've already raised their concern and seen it addressed?They walk in ready. The meeting becomes a formality — in the best possible way.This is also how you respect everyone in that room.Your developers, your consultants, your strategy leads, your junior team members — they're not there to watch a 45-minute presentation. They're there because their judgment matters.Pre-alignment means when they arrive, the context is already shared. Their energy goes toward the decision — not catching up, not sitting politely through slides that don't concern them.Great presenters inform. Great leaders close.The debate, the brainstorming, the messy back-and-forth — that belongs in the channels you already have.Do the work before the meeting. Keep it to 5 slides. Walk out with a decision.That's the difference between people who run meetings and people who actually get things done.The slide 25 line is the funniest and most relatable moment in this version — everyone has lived that meeting. Want me to now write the short series intro lines for all three posts so they feel like a cohesive LinkedIn series?
0
99
user-avatar
Philipp Eiselt
15/04/2026

1 Hour Meeting Blockers (And why you shouldn't like them)

Let me disappoint you:Your meetings are not fixing your delivery problem.They're often making it worse.The biggest issue isn't the tools. It isn't the framework. It isn't even the team.It's the calendar.Instead of clarity, we get:1-hour discussions that needed 10 minutesCircular updates where everyone nods and nothing movesRooms full of people waiting for a decision that never comesBlockers are "raised." Concerns are "noted." Actions are "taken offline."You have Slack. You have Teams. You have email, shared docs, and approximately 14 other ways to communicate before anyone opens a calendar invite.The brainstorming, the context, the messy back-and-forth — that belongs there. Not in a room with 10 people on the clock. By the time you're in the meeting, everyone should already know the problem. The meeting exists for one thing only: the decision.That's it. Walk in prepared. Walk out with an answer.In fast-paced environments — manufacturing floors, large enterprise IT, high-stakes portfolios — I learned something brutally simple:👉 A good update is 3 sentences.What happenedWhat we're doing about itHow we prevent it next time  / What do we learn from itIf I need more detail, I pull the right person into a follow-up. Everyone else goes back to work.Because here's what nobody talks about enough:The people most hurt by bad meetings aren't the managers sitting in them.It's the developers. The consultants. The strategy leads. The junior team members who came in with a sharp idea, waited 55 minutes for their moment, and then watched the meeting end without a single decision being made.That's not just a time problem. That's a talent problem.You hired experienced people. You brought in consultants. You have junior developers who are closer to the actual code than anyone in that room. And then you trap them in a loop of alignment theater — pulling them away from the exact work they were hired to do, and the exact thinking they were hired to bring.Great meetings don't just save time. They signal respect for the people in the room.Modern IT has normalized:Endless alignment before any actionBrainstorming that should have been a Slack threadOwnership so shared it belongs to nobodyThe truth is uncomfortable:Meetings have become the work, instead of enabling the work.Come prepared. Decide fast. Let people go build things.Execution doesn't need more discussion. It needs clarity, a decision, and one person responsible for it.Everything else is just a very organized way of going nowhere.
0
62
user-avatar
Philipp Eiselt
15/04/2026

The "Plot Twist" angle

Disclaimer: This is a high-level PM management experience on the view of agile projects in a strategic portfolio management situation. I'm a full agile believer------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------There are few things more ironic than watching Agile turn back into Waterfall.After managing ~90 projects and programs per year in an IT portfolio, I've seen almost every "Agile transformation" playbook.Same pattern every time:New frameworksNew rolesMore ceremoniesMore alignment layersAnd yet… delivery slows down.Why?Because somewhere above your beautiful two-week sprints, a CFO is sitting at a spreadsheet doing a very Waterfall thing: approving an annual budget.Your team ships in quarters. Finance plans in fiscal years. And somewhere in a risk register nobody reads, a contingency budget is quietly held back "just in case", which means the money only flows when the year (or the deadline) is almost over.But it's not just the money.It's the deadlines too.In portfolio planning, every project gets a delivery window, because projects don't exist in a vacuum and resources have to be aligned on a multi year project roadmap. They exist to support something. A product launch. A market entry. A regulatory deadline.The new product goes live in October? Then the cybersecurity project must be done by September. Not "done enough." Done.Suddenly your "Agile" cybersecurity team isn't prioritizing based on risk or value anymore. They're prioritizing based on a date that was set in a portfolio spreadsheet eight months ago — before anyone wrote a single user story.The budget flows down like a waterfall. The deadline flows down like a waterfall. The scope follows quietly behind.Congrats. Your Agile project just became a Waterfall project in a hoodie.Real agility isn't a framework. It's what happens when funding, decisions, and delivery all move at the same speed.Everything else is just stand-ups with extra steps.
1
64
user-avatar
Philipp Eiselt
15/04/2026

There are two kinds of Project Managers

There are two kinds of Project Managers.One focuses on process, documentation, and theory.The other focuses on people, their motivation and pleasure to generate outcomes. In my experience, success doesn’t come from choosing one over the other it comes from a balance. Yes, documentation matters.Yes, structured thinking matters.But projects don’t move forward because of perfect notes or frameworks alone.They move forward when: • Stakeholders are aligned • Teams feel supported • Decisions are made quickly • Complexity is simplified to reduce communication overheadThe real role of a Project Manager isn’t just to manage tasks —it’s to remove friction and enable progress.Because at the end of the day:👉 Stakeholders don’t remember how structured you were👉 They remember whether you deliveredStrive to be the PM who doesn’t just “look organized”,but the one who makes things happen.
0
40
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
Ngo Thi Thanh Ha
03/03/2026

TẮT MÀN HÌNH, BẬT TƯƠNG LAI: NGHỆ THUẬT CỦA KHOẢNG LÙI CHIẾN LƯỢC

Có một nghịch lý mà chúng ta thường mắc phải: Càng cố gắng chạy nhanh để đuổi kịp thế giới, ta lại càng dễ đánh mất chính mình.Tôi từng bị cuốn vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền, việc dừng lại chớp mắt cũng có cảm giác như mình đang bị bỏ lại phía sau, điều đó như vắt kiệt tôi. Bản tính của một  vốn khao khát sự tự do, thích dịch chuyển và khám phá, nhưng tôi lại tự trói mình vào chiếc ghế và những dòng code khô khan đến nghẹt thở. Đó là lúc tôi quyết định phải "nhấn nút Pause" cho sự nghiệp của mình. Tôi chọn cách bước vào trạng thái "thất nghiệp tích cực".Khi sự "bất động" lại là một hành động dũng cảmNhiều người nghĩ thất nghiệp là khi bạn không có việc làm. Nhưng với tôi, thất nghiệp tích cực là khi bạn chủ động từ chối cách làm việc cũ để tìm ra một con đường khôn ngoan hơn.Khi làn sóng AI tạo sinh ập đến, thay vì hoang mang lo sợ nó cướp mất nồi cơm, tôi quyết định giao luôn phần việc "chân tay kỹ thuật số" cho nó. Tôi dùng AI để tự động hóa các luồng thu thập và tóm tắt thông tin dự án. Tôi chấp nhận "mất việc" ở vai trò của một thợ gõ code thủ công, để tự thăng chức cho mình làm người thiết kế hệ thống. Khoảng thời gian không phải chạy đua với những dòng lệnh lỗi đã cho tôi một thứ xa xỉ nhất: Thời gian tĩnh tại. Tôi bắt đầu bước ra khỏi phòng làm việc nhiều hơn. Giai đoạn sau kỳ nghỉ Tết, tôi dành những buổi sáng bình yên để cắt tỉa, định hình lại những chậu bonsai và cẩn thận bón phân phục hồi cho gốc mai vàng. Việc chăm sóc cây cối dạy cho tôi một bài học mà Web3 không bao giờ có: Sự kiên nhẫn. Bạn không thể ép một cái cây lớn nhanh bằng cách kéo lá của nó. Mọi sự phát triển bền vững đều cần thời gian để bén rễ sâu vào lòng đất. Con người cũng vậy. Khoảng lặng "thất nghiệp" chính là lúc tôi đang vươn rễ để tái tạo năng lượng.Bật nhảy cho điều quan trọng nhấtNhưng tại sao lại là lúc này? Tại sao tôi lại cần khoảng lùi chiến lược này đến vậy?Bởi vì năm này mang một ý nghĩa vô cùng thiêng liêng. Tôi đang chuẩn bị đón một sinh linh bé nhỏ chào đời. Sự xuất hiện của con chính là hồi chuông đánh thức tôi mạnh mẽ nhất. Nếu tôi vẫn cứ làm việc theo cách cũ, bán thời gian và sức khỏe để đổi lấy những con số trên màn hình, tôi sẽ lấy đâu ra thời gian để ôm con, để chứng kiến những bước đi đầu tiên, hay đơn giản là thức đêm cùng con mà không bị áp lực deadline đè nặng vào sáng hôm sau?Tôi cần một hệ thống tự động hóa không chỉ để kiếm tiền, mà để mua lại sự tự do. Khoảng thời gian "thất nghiệp tích cực" đã giúp tôi xây dựng xong cỗ máy đó. AI giờ đây đang làm việc miệt mài thay tôi trên không gian mạng, tổng hợp tin tức, phân tích dữ liệu và tạo ra nội dung tự động. Còn tôi đã sẵn sàng cho "dự án" lớn nhất của cuộc đời mình.Dám dừng lại không phải là lùi bước. Khi bạn biết chính xác mình đang dừng lại vì điều gì – vì sức khỏe tinh thần, vì một thế giới quan rộng mở hơn, và vì gia đình – thì cái sự "thất nghiệp" ấy chính là bước chạy đà hoàn hảo nhất. Để rồi khi thời điểm đến, bạn không chỉ bước đi, mà là bật nhảy một cú thật xa, thật vững chãi.
challenge-post-cover
#3
201
632
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
Anh Nguyen
03/03/2026

KHOẢNG GIỮA

Bạn có thể đang ngồi đọc bài này lúc 11 giờ đêm, sau khi đã lướt qua hàng trăm nghìn tin tuyển dụng. Hoặc bạn đang ở văn phòng, nhìn sang bên cạnh và nghĩ: "Ơ, không biết mình có bị cắt giảm tiếp không?" hoặc đơn giản hơn, bạn vừa nhận được cái email đó. Cảm giác đó rất thật. Và bạn không phải người duy nhất.Mọi chuyện không bắt đầu bằng một cú click chuột bất ngờ. Nó thường đến sau một cuộc đối thoại riêng tư với những lời giải thích ngắn gọn về tình hình công ty, và rồi chiếc email mang dòng tiêu đề "Chúng tôi rất tiếc phải thông báo..." xuất hiện như một dấu xác nhận chính thức cho sự kết thúc. Dù sau đó vẫn là những ngày dài bàn giao công việc, hướng dẫn lại quy trình cho đồng nghiệp, nhưng cảm giác mình không còn thuộc về guồng quay này nữa đã hiện rõ ngay từ lúc mở laptop chuẩn bị cho buổi họp đầu ngày, vẫn ngồi trước màn hình laptop, nhưng những kênh Slack vốn đầy thông báo liên tục bỗng trở nên xa lạ một cách khó tả. Bạn vẫn ở đó, vẫn thấy các thread thảo luận của team, nhưng bản thân bắt đầu nhận ra mình đang dần văng ra khỏi guồng quay vốn dĩ đã quá quen thuộc. Đó chính là lúc bạn bước vào Khoảng Giữa, một giai đoạn lửng lơ giữa việc kết thúc cái cũ và chuẩn bị cho một cái mới chưa rõ hình hài.Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà AI không còn là câu chuyện của tương lai. Theo ước tính của Goldman Sachs, trí tuệ nhân tạo có thể thay thế tương đương 300 triệu việc làm. Những công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ như viết User Story của BA hay kiểm thử phần mềm của QA giờ đây có thể được hoàn thành chỉ trong vài giây bởi AI. Thêm vào đó, làn sóng Gen Z đầy năng lượng, thành thạo Prompt Engineering từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, đang tạo ra một áp lực cạnh tranh chưa từng có. Những người đi làm từ năm đến mười năm như chúng ta thường mang theo một "chiếc ba lô" quá nặng nề những thói quen cũ và quy trình cũ. Nếu không thay đổi, chúng ta sẽ bị cuốn đi bởi chính sự tự mãn của mình.Nhưng nói đi cũng phải nói lại, kinh nghiệm thực chiến, khả năng phán đoán rủi ro và kỹ năng quản trị các bên liên quan là những thứ mà không AI hay sinh viên mới ra trường nào có được ngay lập tức. Vậy chúng ta nên làm gì để những thế mạnh đó thực sự tỏa sáng thay vì bị nhấn chìm trong nỗi lo bị thay thế? Câu trả lời nằm ở cách chúng ta định nghĩa về quãng nghỉ này. Tôi muốn đặt lại tên cho giai đoạn thất nghiệp này. Thay vì gọi đó là "khoảng trống", hãy gọi đó là "khoảng R&D" của sự nghiệp. Trong giới khởi nghiệp, R&D là giai đoạn nghiên cứu và phát triển để tạo ra những đột phá mới. Vậy tại sao chúng ta không đầu tư thời gian này để nâng cấp phiên bản của chính mình?Nguyên tắc đầu tiên của tôi là đừng vội vàng gửi CV trong trạng thái hoảng loạn. Não bộ chỉ có thể học hỏi khi nó thoát khỏi chế độ sinh tồn. Hãy cho phép mình nghỉ ngơi thực sự trong tuần đầu tiên để tái tạo năng lượng. Từ tuần thứ hai, hãy áp dụng nguyên tắc 1% mỗi ngày. Mỗi ngày chỉ cần làm một điều nhỏ nhất để tiến về phía trước: xem một video về AI, viết lại một mục trong CV theo định dạng STAR, hay đơn giản là kết nối lại với một đồng nghiệp cũ. Sự tích lũy nhỏ bé ấy theo cấp số nhân sẽ giúp bạn giỏi hơn gấp nhiều lần chỉ sau vài tháng.Trong giai đoạn này, hãy tạo một file mang tên "experiment.doc" để ghi lại hành trình của mình. Đó là nơi bạn lưu giữ những gì đã học được, những thử nghiệm thất bại và cả những điều nhỏ bé khiến bạn tự hào. Khi bước vào phòng phỏng vấn, bạn không còn là một người đang đi "xin việc" trong lo âu. Bạn xuất hiện với tư cách là một người đã chủ động tận dụng tối đa khoảng "gap" của mình để xây dựng portfolio, học cách dùng AI để làm việc hiệu quả hơn và thực hiện các dự án tự do để khẳng định giá trị bản thân.Hơn thế nữa, lợi thế của chúng ta so với AI và những người trẻ tuổi chính là bối cảnh, sự phán đoán và mạng lưới quan hệ. AI có thể đưa ra mười lựa chọn, nhưng chỉ có con người, là bạn đó, với kinh nghiệm thực chiến mới biết đâu là lựa chọn đúng đắn nhất cho một khách hàng cụ thể vào một thời điểm cụ thể. Mạng lưới quan hệ mà bạn xây dựng qua nhiều năm chính là tài sản không thể bị sao chép hay tự động hóa.Bạn đã xem Upstream, bộ phim đang làm mưa làm gió tại Trung Quốc gần đây chưa? Hãy nhìn vào hành trình của nhân vật chính bạn sẽ thấy hình ảnh của chính mình trong đó: một "tinh anh" công nghệ bỗng chốc bị thuật toán cuộc đời đào thải. Nhưng bài học lớn nhất không nằm ở việc anh ấy cố gắng quay lại vị trí cũ, mà là cách anh ấy chấp nhận "lội ngược dòng" để tìm thấy phẩm giá và sức mạnh ngay trong nghịch cảnh. Đôi khi, việc bị văng ra khỏi guồng quay quen thuộc không phải là dấu chấm hết, mà là một cú hích để bạn nhận ra: Giá trị của bạn không nằm ở cái danh thiếp hay vị trí trong sơ đồ tổ chức, mà nằm ở bản lĩnh "sinh tồn" và khả năng thích nghi trước mọi biến số. Có thể hiện tại bạn đang thấy mình giống như đang đi ngược chiều gió, vất vả và đơn độc, nhưng hãy nhớ rằng: Chỉ có những người dám đi ngược dòng mới tìm thấy được nguồn suối tươi mới của chính mình. Đừng sợ việc phải bắt đầu lại ở một hình hài khác, miễn là bạn vẫn giữ được ngọn lửa tự thân.Và đừng bao giờ để sự thất nghiệp tước đi giá trị hay lòng tự trọng của bạn. Hãy giữ một lịch trình sinh hoạt kỷ luật, tách biệt thời gian tìm việc với thời gian sống và chăm sóc sức khỏe tâm lý như một nền tảng cốt lõi. Khoảng trống trên CV không phải là một lỗi lầm cần che đậy, mà là minh chứng cho sự chủ động và khả năng thích nghi của bạn. Mình không nói suông (xưng mình khúc này cho thân thiện hen :D ), mình đã từng thất nghiệp, mình sẵn sàng chia sẻ kinh nghiêm của bạn thân và cách mình vượt qua giai đoạn này với bạn đây, có thể cách của mình sẽ không áp dụng được hết với tất cả những ai đang đọc bài viết này, nhưng hãy thử xem sao, thay vì ru rú trong bốn bức tường với nỗi lo âu và những dòng tin tuyển dụng nhảy múa trên màn hình, mình chọn cách xách ba lô lên và đi, đi thật xa. Những chuyến đi trong nước đến các vùng đất mới, hay thậm chí là những hành trình ra nước ngoài, đã trở thành liều thuốc phục hồi sức khỏe tinh thần hữu hiệu nhất. Việc thay đổi môi trường không chỉ giúp bạn ngắt kết nối với những áp lực vô hình, mà còn mở rộng nhãn quan và giúp bạn tái tạo năng lượng sáng tạo. Hãy nhớ rằng, một bộ óc tỉnh táo và một tinh thần sảng khoái là nền tảng cốt lõi để đưa ra những quyết định sự nghiệp sáng suốt nhất.Thị trường lao động đang thay đổi, đó là sự thật. Nhưng có một sự thật khác lớn lao hơn: những người biết học liên tục và dám khai thác lợi thế riêng của mình sẽ không bao giờ bị bỏ lại phía sau. "Khoảng giữa" chính là cửa sổ yên tĩnh nhất để bạn nhìn lại mình, để rồi từ đó, bạn bắt đầu lại mạnh mẽ hơn, sắc bén hơn và bản lĩnh hơn bao giờ hết.Bạn đó, cố lên!!!( ☞•́⍛•̀)╭☞  (૭ 。•̀ ᵕ •́。 )૭
challenge-post-cover
#21
1
49
challenge-icon

My Funemployment Story

user-avatar
Nhat Phan
25/02/2026

Unemployed! Not that bad :>>

July 2025 was the moment I decided to walk away from a software corporation I’d been with for over a year since my student days. I fought tooth and nail to transition from an intern to a full-time employee, but eventually, the crushing weight of work pressure and my final graduation requirements became too much. I chose to quit to focus entirely on finishing my degree.I used to think I had a massive head start—a stable income and a great environment. I figured that graduating from a top-tier university with a solid degree, a highly-rated capstone project, and over a year of experience would make me "bulletproof." But reality had other plans. It’s been nearly three months since graduation, and I’m still looking. I even left the "most livable city" for the capital in hopes of finding work, but so far, there hasn't been a single positive signal.In the beginning, I was relaxed, but eventually, the invisible pressures started to sink in: family expectations, the cost of living, the uncertainty. However, I realized I couldn't just sit around. I started exploring and observing the world more. I took on new experiences to sharpen the soft skills I lacked and to cover my expenses. In my spare time, I’ve been reinforcing my industry fundamentals and intentionally designing my career path. Now, even though I’m technically "unemployed," I’m happy. I’ve learned to accept it.Don’t view unemployment as a negative; see it as a natural part of life. It’s just a temporary state in our career journey. As long as we keep "working" on ourselves, results will follow.I don’t have any specific advice for you—you have to find your own way.
challenge-post-cover
#13
2
75