Cover image
Thanh Hiếu
Thanh Hiếu

Dù có ra sao vẫn không bỏ cuộc, còn thở là còn gỡ ...

03/03/2026
25 views

1

#17 on leaderboard of challenge:
Chọn học CNTT chỉ vì một lý do ngớ ngẩn là nghĩ rằng học ngành này sẽ không cần phải giao tiếp quá nhiều
Bước đầu của quá trình chính là rớt hầu hết nguyện vọng vào các trường mà mình muốn, suy sụp và sau đó bước chân vào đại học tư thục với tâm thế đi học cho giống người ta. Sau khi học được một thời gian mình nhận ra rằng không phải cứ học trường tư là toàn người lười, xung quanh mình hầu hết đều có trường hợp giống như mình và họ đang không ngừng cố gắng.

Điều đó đã thôi thúc mình cố gắng học, cho dù trong quá trình đó có rất nhiều lần học không hiểu gì, không được đánh giá cao và bị nghĩ rằng là nữ nên được các bạn nam "gánh team" mặc cho mình cũng học trầy trật như những người còn lại. 

Trước khi tốt nghiệp cần phải đi thực tập. Sau khi rải thực tập ròng rã cuối cùng cũng được nhận với mức lương là 1 triệu/ tháng, mình háo hức và mơ mộng về những hoài bão trong tương lai nhưng chỉ sau 3 tuần mình bị cho thôi việc với lý do là kỹ năng kém. Công ty yêu cầu mang laptop cá nhân và chỉ sau 1 tuần sử dụng để thực tập, laptop đã bị hư và vì mình xin nghỉ liên tục để đi sửa nên công ty quyết định cho mình nghỉ . Hoàn toàn là lỗi của mình do không có sự chuẩn bị kỹ lương nhưng vẫn rất buồn khi họ không công nhận sự cố gắng của mình 

Tiếp tục hành trình ở một công ty công nghệ nổi tiếng với vị trí dev, mình nhận biết rằng mình vào được đây không phải do mình có kỹ năng mà là do mình được người quen đưa vào, nên phải cố gắng đừng để như lần trước. Mặc dù không có trợ cấp, nhưng bù lại có máy tính và những anh chị đồng nghiệp sẵn sàng giúp đỡ mình. Ở môi trường mới này, sự áp lực đối với mình rất lớn, có rất rất nhiều người trạc tuổi mình vào được công ty này nhờ kỹ năng của họ, mình chỉ là hạt cát giữa sa mạc mà thôi 

Sau 3 tháng trầy trật thì cũng đến ngày hết hợp đồng mình đã có được dấu mộc ra trường, nhưng mình chỉ được học cơ bản, mình chưa được join vào dự án thực tế, máy tính của mình vẫn chưa sửa được vì lúc đó mình không có nhiều điền kiện để có thể mua laptop mới. Mình quyết định xin cho mình ở lại thêm 3 tháng nữa, nhưng kỹ năng gà mờ của mình thì chỉ làm được những task nhỏ nhỏ và dự án thì đang "cháy" nên mình được đẩy qua team QC để hỗ trợ test. Trong quá trình đó mình thấy test cũng không quá tệ 

Kết thúc 6 tháng tại công ty tuy không được "giữ lại" nhưng mình đồng thời học được 2 kĩ năng và có được những trải nghiệm quý giá (quả là bộ trưởng bộ lạc quan ) 

Và quả ngọt cũng nhanh chóng đến mình tốt nghiệp với vị trí Á khoa của ngành

Nhưng như vậy thì sao ? Mình chả là gì so với ngoài kia cả, mình không phủ nhận sự cố gắng của mình để đạt được danh hiệu đó, nhưng kỹ năng của mình thì chỉ là "Múa rìu qua mắt thợ" mà thôi.

Sau khi ra trường , rải CV rất nhiều chỗ nhưng mình quá tự tin và muốn thử thách bản thân nên chỉ chăm chăm apply vào dev, được gọi phỏng vấn đôi ba lần , và kết quả trả về là fail cũng rất nhiều, mình cố gắng update kỹ năng của mình nhưng có lẽ nó chỉ có như vậy. Sau nửa năm ròng rã rải CV , cuối cùng mình cũng được nhận vào 1 công ty với vị trí intern tiếp và không có hỗ trợ. Mình trấn án bản thân rằng mình đã ở không 6 tháng rồi thôi thì vào công ty này update lại kiến thức còn hỏng 

Ở công ty mới kiến thức mình được học hoàn toàn mới, và mình bị ngộp với lượng kiến thức quá nhiều và phải học trong thời gian ngắn. Sau 2 tháng cuối cùng mình cũng hoàn thành kỳ thực tập và sau đó bắt đầu sợ code . Mình hoài nghi bản thân rất rất nhiều, chỉ mới nhiêu đó thôi mà mình đã sợ thì sau này nếu đi làm thì mình sẽ phải như thế nào đây ?

Mình đã ở không quá lâu , ngân sách cũng ít dần và mình phải đi làm thêm các công việc khác để duy trì cuộc sống , sau 1 tháng mình không còn đụng vô code nhiều nhưng niềm tin về nó thì vẫn không bỏ cuộc, mình quay trở lại rải CV và đã apply vào các vị trí khác miễn là có liên quan đến IT thì mình đều sẵn sàng nhưng may mắn vẫn chưa đến với mình, cũng có 1 vài chỗ phản hồi nhưng toàn là không lương nên mình từ chối 

Đến tận bây giờ cơ hội vẫn chưa đến nhưng mình không bỏ cuộc đâu , mình phải vào một công ty nào đó, phải thử học và làm, phải đạt được những điều mình muốn cho dù có chậm đi chăng nữa, mình chắc chắn sẽ có nơi phù hợp với mình và giúp mình phát triển

Còn thở là còn gỡ :Đ
1