Cả một đời đi làm - nghỉ một năm có đáng không?
22/01/2026
142
views
3
#9 on leaderboard of challenge:
Ngày đó tôi nghỉ việc vì nhiều lý do, một trong những lý do là sức khoẻ thể chất và tinh thần. Tôi bị đau lưng, táo bón, và cảm thấy bản thân hay bần thần trong guồng quay của cuộc sống. Ngày đi làm, tối về ăn uống, đi chơi, lại ngủ rồi đi làm với những deadline dày đặt, cuối tuần tăng ca...
Cuộc sống cơm áo gạo tiền làm mình mệt mỏi.
Ta phải bằng bạn bằng bè, phải có nhà có xe, giàu có hơn, phải ăn ngon mặc đẹp hơn, phải đi chơi xa xỉ hơn...
Ta còn mang trong mình nhiều trách nhiệm về gia đình, phải lo lắng cho hiện tại, phải đảm bảo cho tương lai...
Tôi không biết nói những điều này có sáo rỗng quá không.
Chỉ là lúc đó tôi muốn dừng lại một chút, dù tôi không biết mình muốn gì, thích gì cả. Tôi cũng chẳng biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Chỉ biết là dành dụm một ít tiền để nghỉ ngơi lâu hơn...
Tôi tặng cho mình những chuyến du hí, tới những vùng đất mà mình muốn. Thay vì đi du lịch 2-3 ngày vội vã, tôi chọn sống chậm lại. Tôi thích biển thì tôi sẽ ở gần biển cả tháng, chán rồi lại lên núi ở cả tháng. Số tiền để ở một tháng như vậy cũng bằng với số tiền xài ở SG.
Nhưng tôi lại có được không gian, và thời gian nhiều hơn cho chính mình.
Những tháng đầu sau nghỉ việc, tôi không chill lắm đâu. Có nhiều nỗi sợ, có nhiều lo lắng, rồi tự hỏi mình có đang làm đúng không? Tiền thì vơi dần, rồi mình sẽ làm gì tiếp theo?
Vậy mà, từ từ sau đó tôi cũng học được cách thả lỏng hơn. Buông bớt những trách nhiệm mà bản thân vô tình tự gán lên mình.
- Nếu không có tiền của mình gửi về thì ba mẹ mình vẫn sẽ ổn thôi
- Mình chỉ nghỉ ngơi một chút rồi mình cũng sẽ đi làm lại mà
- Nếu không có mình, thì mọi người vẫn sống cuộc đời của họ thôi...
- Mình cũng phải tự biết thương lấy bản thân chứ...
Tôi tự an ủi bản thân như thế, rồi thì tâm trí cũng nhẹ hơn, từ đó mới có tâm trạng và năng lượng cho những điều quan trọng khác.
Tôi học tiếng anh, tôi làm những điều mà tôi thích. Hồi xưa chỉ dám nói hello, giờ có thể nói được một câu dài hơn hẳn rồi. Hehe
Tôi còn cải thiện được sức khoẻ nữa, hết đau lưng, hết táo bón. Có nhiều thời gian rảnh rỗi ngồi chơi chơi cả buổi trên biển, đi dạo dưới những tán cây...Tinh thần tôi thư thả, và sự mát dịu đã có ở trong lòng.
Từ một người không hiểu gì về mình, không biết mình thích gì,
và giờ đây tôi đã hiểu mình hơn, ít nhất mọi thứ đã rõ ràng hơn và tôi biết mình muốn gì tiếp theo...
Không còn sự mông lung vô định nữa, dù bây giờ mọi thứ vẫn không chắc chắn, nhưng sự mơ hồ trong tôi đã không còn, tôi bớt sợ hãi, và tự tin hơn bước tiếp từng ngày.
Khi nào tôi sẽ quay lại ngành IT, và liệu ngành IT có còn hợp với tôi không, thì nó vẫn là một câu hỏi bỏ ngõ đó thôi. Chỉ là bây giờ tôi không còn quá bận tâm vào kết quả của nó nữa.
Vì bây giờ với tôi mỗi ngày trôi qua là một hành trình. Tôi chọn sống trọn vẹn với tất cả những điều tôi muốn làm ngày hôm nay, để dù mai có ra đi, tôi sẽ không mang trong mình những tiếc nuối không đáng có...
Sau một năm hơn, tôi vẫn không hối hận về quyết định ngày đó. Một quyết định đã tạo nên tôi của ngày hôm nay.
Một tôi khác, nhìn cuộc đời ở góc khác, và sống cuộc đời thật khác...
Tôi chỉ mong rằng, dù bạn đang ở giai đoạn nào của cuộc đời, thì hãy cứ mạnh dạn mà trọn vẹn với điều trái tim bạn muốn. Chẳng có gì là đúng hay sai, tốt hay xấu, vì suy cho cùng tất cả cũng chỉ là trải nghiệm mà thôi... Đến lúc mọi thứ cũng sẽ dừng lại và tan biến vào hư không, cớ gì ta lại hà khắc với bản thân đến tận cùng như thế.
Mạnh dạn sống cuộc đời bạn thật sự muốn đi. Đừng chạy theo tiêu chuẩn của ai cả.
Mỗi người một chiếc đồng hồ riêng, mỗi người một hành trình riêng.
Thế giới ngoài kia rất vội vã phải không?
Cả đời vội vã như thế, vậy một khoảng thời gian chậm lại một chút cũng đáng mà.
Đáng để làm nó trở nên ý nghĩa, đáng để tận hưởng khi còn trẻ, và đáng để thử sức làm những điều mình muốn khi còn có thể...
Thất nghiệp lúc đầu có thể làm tôi cảm thấy nặng hơn về mặt vật chất, nhưng sau đó lại cho tôi sự nhẹ nhàng hơn trong cuộc đời, được phép bước ra khỏi guồng quay vội vã, được phép tìm thấy chính mình...
Sau tết chắc tôi sẽ đi làm, việc mà tôi muốn làm thôi, cũng chưa biết tương lai sẽ thế nào. Nhưng hiện tại tôi nghĩ thế này: Nếu điều gì đó không thuận theo ý mình, thì là đang thuận theo ý trời. Và tôi luôn tin mọi điều xảy ra đều có lý do riêng của nó. Ta chấp nhận, học bài học và rồi mạnh mẽ bước tiếp thôi...
Ai chủ động thất nghiệp thì cứ vui đi, còn ai bị động thì vùng vẫy đi. Làm gì đi, làm gì cũng được miễn là thấy bản thân tốt hơn một chút mỗi ngày. Làm tạm thời công việc gì đó cũng được mà, miễn có thu nhập nuôi sống bản thân. Tôi tin cuộc đời sẽ đưa chúng ta đến nơi cần đến. Love you!