Cover image
Tran Loc
Tran Loc
Nhân Viên

AI Đã "Cướp" Đi Cách Tôi Làm Việc... Và Đó Là Điều Tuyệt Vời Nhất

03/03/2026
518 views

200

#1 on leaderboard of challenge:
Community's Choice
Winning badge
Có một sự thật mà những người làm kỹ thuật thường ít khi chịu thừa nhận: Chúng ta rất dễ bị "mắc kẹt" trong chính những công cụ mà mình tạo ra.
Tôi từng có một khoảng thời gian dài làm việc như một cái máy. Để theo kịp tốc độ chóng mặt của thị trường Web3 và Crypto, tôi từng phải ngồi lì hàng giờ trước màn hình. Công việc mỗi ngày là viết các đoạn script bằng JavaScript, mỏi mắt dò tìm từng thẻ HTML, viết đi viết lại các vòng lặp XPath chỉ để cào (scrape) dữ liệu từ các dự án mới, tìm kiếm các cơ hội reward point (điểm thưởng). Nó khô khan, lặp đi lặp lại và vắt kiệt sức lực. Với bản tính của một người ưa thích sự tự do, năng động và luôn muốn trải nghiệm những điều mới mẻ – việc phải trói mình vào những dòng code cứng nhắc thực sự là một sự gò bó mệt mỏi. Tôi làm vì mục tiêu tài chính, nhưng tận sâu bên trong, tôi biết mình đang cạn kiệt năng lượng sáng tạo. Và rồi AI xuất hiện.
Ban đầu, tôi mang tâm lý phòng thủ. Khi thấy một mô hình ngôn ngữ lớn có thể đọc hiểu một whitepaper dự án tiền mã hóa phức tạp và tóm tắt nó sắc bén chỉ trong vài giây – việc mà các script cào dữ liệu thô của tôi không bao giờ làm được – tôi đã có chút chạnh lòng. Cái cảm giác tự hào về kỹ năng viết tool thủ công bỗng chốc trở nên lỗi thời. AI đã thực sự "cướp" đi cách tôi làm việc bao lâu nay. Nhưng khi cái "tôi" công nghệ lắng xuống, tôi nhận ra một sự thật giải phóng: AI không cướp đi công việc của tôi, nó chỉ cướp đi phần việc của một "người thợ", để trả lại cho tôi vai trò của một "người kiến tạo". Tôi bắt đầu thay đổi. Tôi ngừng việc tự tay gõ từng dòng code rườm rà. Thay vào đó, tôi học cách kết hợp tư duy tự động hóa của mình với sức mạnh phân tích của AI. Tôi giao cho AI nhiệm vụ "tiêu hóa" lượng dữ liệu khổng lồ của thế giới Web3, còn tôi đóng vai trò là người nhạc trưởng – thiết lập luồng công việc, ra quyết định và kiểm duyệt kết quả. Hệ thống giờ đây tự động quét, phân tích và đưa ra đánh giá dự án mà không cần tôi phải can thiệp thủ công. 
Giờ đây, tôi không còn phải thức trắng đêm để canh dự án mới. Buổi sáng của tôi không bắt đầu bằng việc nhìn vào màn hình terminal đen ngòm. Thay vào đó, tôi có thể thong thả bước ra sân, tỉa tót lại cành lá cho chậu bonsai, hay cẩn thận bón thêm chút phân cho gốc mai vàng sau dịp Tết để dưỡng sức cho cây. Trong lúc tôi đang tận hưởng sự tĩnh lặng của cây cỏ, nhâm nhi tách trà, thì cỗ máy tự động hóa ngoài kia vẫn đang làm việc miệt mài, chính xác và hiệu quả. Sự "thất nghiệp" ở những tác vụ chân tay, lặp lại đã cho tôi một khoảng lùi cần thiết. Nó giúp tôi nhận ra rằng, công nghệ sinh ra là để phục vụ cuộc sống, chứ không phải để chúng ta làm nô lệ cho nó. Khi bạn chấp nhận buông bỏ cách làm việc cũ và để AI gánh vác những công việc nhàm chán, bạn sẽ phát hiện ra rằng: Mất đi một công việc tay chân, đôi khi lại là cách nhanh nhất để tìm lại chính cuộc sống của mình.
200